t nhìn
lên bầu trời, thời tiết đã từ từ thay đổi, nhưng mà phía trước chiến sự
đang ngày càng thêm căng thẳng, chỉ có một tướng quân tại chiến trường
đương nhiên không thể đủ ổn định quân tâm, hắn phải đích thân ra trận
rồi!
… … …
“Nàng thật sự nói như vậy?” Trong hoàng cung, công công nhận lệnh tới vương phủ Đoan Tuấn đã trở lại, nơm nớp lo sợ quỳ gối trước mặt hoàng thượng cùng thái hoàng thái hậu, kể
lại đầu đuôi sự tình từ đầu chí cuối.
“Thôi thôi, đây là đang uy hiếp một
bà lão như ta mà, hoàng thượng, bây giờ người nhìn thấy rồi đó? Hắn
không đem mạng của bà lão như ta để ở trong lòng!” Thái hoàng thái
hậu biết rõ ràng rằng thái độ của Đoan Tuấn Mạc Nhiên tại sao lại trở
lên ác liệt như thế, nhưng bà ta lại không có vạch trần ra trước hoàng
thượng, tiên hạ thủ vi cường, bà ta nhất định phải ép Đoan Tuấn Mạc
Nhiên vào chỗ chết!
Đoan tuấn Mạc Bắc xấu hổ cười cười, tiến lên an ủi thái hoàng thái hậu: “Hoàng nãi nãi đừng nóng vội, có lẽ thật sự phương thuốc kia có vấn đề, hãy
chờ hết buổi sáng, một lúc nữa ta lại phái người đi hỏi!”, nhưng sắc mặt lại trở nên nghiêm trọng, mang theo tiểu thái giám trở về ngự thư phòng.
Tay trái nghiên mực, tay phải cái chặn
giấy, Đoan Tuấn Mạc Bắc hạ mắt xuống, thở ra một hơi thật dài, chiến sự
nơi biên cương gần tới, trong nhà lại không đồng lòng, trận này rốt cuộc phải đánh như thế nào đây!
Mộng Nhan yên lặng đi theo con đường
mòn, mặt mang vẻ ưu sầu, khó khăn che giấu tâm trạng ủ dột, ưu tư, nàng
nói tình hình thực tế cho Đoan Tuấn Mạc Nhiên rồi, nhưng trong lòng vẫn
thấp thỏm bất an, hắn đáp ứng tuyệt không cho hoàng thượng biết, nhưng
bây giờ chiến sự gần tới, Đoan Tuấn Mạc Nhiên thật sự có thể làm được
sao? Nàng còn nói điều kiện khó khăn kia, Đoan Tuấn Mạc Nhiên mặc dù đã
đáp ứng nhưng đôi mắt của hắn đầy vẻ bi thương, nàng làm như vậy là đúng hay sai đây?
Phía đối diện, thoáng qua một bóng
người, Mộng Nhan ngoái đầu nhìn lại, là Long Thanh, một khuôn mặt tuấn
tú lạnh lùng, hắn coi nàng như người vô hình, thẳng một đường lướt qua,
ngay cả mí mắt cũng không ngước nhìn một chút.
“Ngươi đứng lại!” Mộng Nhan hô to, Long Thanh chỉ là ngẩn ra, nhưng bước chân lại không dừng lại vẫn tiếp tục tiến lên.
“Gọi ngươi đấy!” Mộng Nhan hổn hển chạy lên vài bước, tiến lên, ngăn ở trước mặt Long Thanh, một đôi mắt xinh đẹp không vui xếch trừng lớn: “Ta thiếu tiền của ngươi sao? Nếu như là vậy, cái này cho ngươi!” Nàng đem một thỏi vàng nhét vào tay Long Thanh, sau đó ngạo nghễ ngếch đầu hừ lạnh một tiếng: “Cười một cái cho bổn công chúa xem!”
Long Thanh lạnh lùng nheo mắt, lạnh lùng mở miệng: “Ta không bán rẻ tiếng cười!” Hắn không khách khí ném vàng trở về cho Nộng Nhan, sau đó quay đầu đi, nhưng Mộng nhan lại tiếp tục tiến lên.
“Ta không phải mua tiếng cười của
ngươi, tiền vẫn đưa cho ngươi, mặt của ngươi thối như vậy, rất giống ta
thiếu tiền ngươi, bây giờ tiền cho ngươi, ngươi có thể đưa bày ra khuôn
mặt tươi cười rồi nha?” Nàng lấy lòng mở miệng nói, Long Thanh nhướn mắt nhìn nàng, còn mặt không chút thay đổi: “Kiểu đùa này không buồn cười chút nào!”
“Ngươi…Long Thanh, ngươi đừng có mà làm cao, ta đã chủ động vui vẻ với ngươi rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa?” Mộng Nhan ấm ức giậm chân một cái, trở lại vương phủ, nàng tựa như ngồi tù, có muốn gặp Lăng Tây Nhi cũng bị gia đinh tới ngăn lại, hằng ngày
người thường nói chuyện với nàng là Long Thanh, bây giờ thấy nàng cũng
mang bộ dáng lạnh lùng, trong mắt không phải không để ý tới mà chính là
coi như không nghe thấy không nhìn thấy, vương phủ này coi thường nàng
hết cả rồi!
“Không muốn thì thế nào, ta cũng không không có trêu chọc ngươi mà!” Long Thanh nhẹ nhàng mở miệng sau đó nhấc chân rời đi nhưng lại bị nàng giơ chân đạp một cước, lảo đảo hai cái thiếu chút nữa ngã trên mặt đất.
“Công chúa, chú ý thân phận của ngươi!” Không thể tưởng tượng nổi cùng phẫn nộ, căm tứ, Long Thanh chỉ là nhàn
nhạt ngoái đầu nhìn lại lạnh lùng nói, thanh âm kia cơ hồ làm Mộng Nhan
đau đớn trong lòng.
“Ngươi nói đi, đến tột cùng ta đã làm cái gì để ngươi đối với ta như vậy!” từ trước đến nay Mộng Nhan dám yêu dám hận, mặc dù cãi nhau ầm ĩ cùng
Long Thanh nhưng đã sớm coi hắn là bằng hữu, thoắt một cái thái độ đột
nhiên thay đổi, thật là không thích ứng nổi.
“Mình làm chính mình hiểu, không cần người bên ngoài nói ra!” Long Thanh lãnh đạm lên tiếng, nét mặt lạnh lùng làm cho một Mộng Nhan ở
trong vương phủ vốn đã rất khổ sở càng thêm tức giận nghiến răng hét
lên: “Ta đến cùng đã làm cái gì, ngươi mau nói rõ ràng cho ta!”
“Sau trận chiến tranh này, phải chăng ta phải gọi ngươi một tiếng sư tẩu?” Hắn ngoái đầu nhìn lại, lạnh lùng cười, lộ ra hàm răng rắng toát, âm thanh cho cảm giác lạnh lẽo.
“Haizz!” Mộng Nhan phát ra một âm thật dài, thì ra hắn để ý đến chuyện này!
“Ngươi đang ghen?” Nàng tiến lên, đôi mắt chớp chớp, đôi tay nhỏ bé nhẹ nhàng đặt trên lồng ngực của hắn, chọc đến hắn liên tiếp nhíu mày.
“Sai, ta chỉ thấy không đáng giá cho lão Đại, lo lắng cho Tây Nhi!” Hắn lạnh lùng mở miệng, tron