truyền hình thường diễn như vậy, tiểu thuyết cũng thường viết như vậy, chẳng qua là trong cuộc sống thật, tôi thế nhưng lại nghe được.... Cô thật dũng cảm. Đổng tiểu thư."
Đổng Tú Thanh cũng không giống như bề ngoài mềm mại nhu nhược, đối mặt với cuộc chiến tình yêu này, cô không muốn thua. "Khương tiểu thư, cô không biết gần đây lưu hành một câu sao? 'Trong tình yêu, người không được yêu chính là kẻ thứ ba'. Đối với tôi mà nói, hoặc là đối với học trưởng mà nói, cô mới là kẻ thứ ba."
Đổng Tú Thanh giọng nói cương quyết đáp lại cô.
"Không được yêu mới là kẻ thứ ba"?
Cô một câu cũng không nói nên lời. Cho dù hai người có quan hệ hôn nhân, nhưng ngay cả cô cũng không biết trong lòng Tống Tử Ngôn cô chiếm bao nhiêu phần?
Cô chậm rãi tiến hành kế hoạch hôn nhân của cô, giai đoạn hiện tại không những cùng ông xã bồi dưỡng tình cảm, mà còn hy vọng có một gia đình bình yên hạnh phúc....
"Khương tiểu thư, cô cho rằng học trưởng yêu cô sao?"
Đổng Tú Thanh đánh một đòn làm Khương Hiểu Nguyên không thể trả lời, rồi xoay người rời đi.
Cô nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn xinh đẹp kia, vô lực ngã ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt trống rỗng.
Một lát sau, cô cười cay đắng, nặng nề, chậm rãi thở dài.
Hôm nay, khi cô bận rộn ở công ty bàn hợp đồng mới thì nhận được tin nhắn ngắn của Tống Tử Ngôn...
"Buổi tối không về nhà ăn cơm."
Sau đó thì người không thấy đâu, trợ lý ở văn phòng luật sư cũng không tìm thấy người, di động cũng không nghe, gọi điện thoại hỏi trợ lý cũng không có tin tức, cô nôn nóng đến giậm chân. Chẳng lẽ công việc nhiều đến nỗi buổi tối cũng không thấy người?
"Vậy Đổng tiểu thư đâu?" Cô hỏi Tiểu Vương.
Tiểu Vương không ngờ phu nhân sẽ lập tức nghĩ đến luật sư Đổng, chỉ có thể nói giác quan thứ sáu của phụ nữ thật đáng sợ! Hắn úp úp mở mở. "Ách....... Luật sư Đổng bận chuyện khác...."
"Cô ta ở cùng luật sư Tống sao?" Giọng nói Khương Hiểu Nguyên không hờn không giận.
"Ách....... Luật sư Đổng mới vào làm, rất nhiều công việc chưa quen....."
"Tốt, tôi biết rồi."
Sau khi nói chuyện với Tiểu Vương, nàng không thể nào không nghi ngờ. Thật sự là bọn họ ở cùng nhau, vậy hắn đang làm cái gì? Trước người yêu cũ, Tống Tử Ngôn còn có thể giữ tình cảm trong sáng sao? Hôm nay thời tiết rất tốt, rất thích hợp du lịch, nhưng đối với đôi nam nữ nối lại tình xưa thì phong cảnh tính là gì? Tìm chỗ kín đáo cọ sát tóc mai, ôm ôm ấp ấp mới quan trọng.
"Từng gặp biển xanh khó muốn làm sông nhỏ, không vờn qua núi không phải mây", tuy rằng tình yêu của bọn họ không long trời lở đất như vây, nhưng hôn nhân là ràng buộc, cũng là sự tôn trọng, cho dù có hồi tưởng quá khứ ít hay nhiều, mặc dù bọn họ đã nói không can thiệp vào cuộc sống đối phương, nhưng hôn nhân của họ còn ràng buộc một ngày, hắn quan tâm quá mức đến Đổng Tú Thanh, cũng là một loại tổn thương.
"Khương tiểu thư?"
Khương Hiểu Nguyên phục hồi tinh thần, đột nhiên nhớ tới mình đang họp, hôm nay có khách hành mới đến thảo luận về hôn lễ của bọn họ.
Cô vội nhanh chóng mỉm cười. Trong công việc cô chưa từng thất lễ như vậy. "Xấu hổ quá, tôi có phần không tập trung...."
Cô dâu dịu dàng cười. "Không sao, chúng tôi biết cô nhất định sẽ bố trí cho chúng tôi hôn lễ tốt nhất."
Cô dâu đã có thai, đã gần đủ tháng, nhưng mặt có vẻ ốm yếu xanh xao. Chú rể tuổi hơi lớn, cẩn thận che chở chăm sóc cho cô dâu, điều đó ai cũng cảm nhận được.
Bọn họ tìm đến "Hoa Dạng" do được bạn giới thiệu, bởi vì là bạn của bạn, Khương Hiểu Nguyên không nhịn được khuyên. "Có lẽ có thể chờ Lâm phu nhân sinh xong rồi hãy tổ chức hôn lễ, như vậy có thể giảm bớt gánh nặng cho Lâm phu nhân."
Chú rể cúi đầu, không nói một câu, trên vầng trán dấu lộ vẻ lo lắng khó dấu, ngược lại cô dâu tươi cười ngọt ngào, nói: "A, kỳ thật cho đứa nhỏ cùng tham gia hôn lễ cùng chúng tôi cũng là một kinh nghiệm tốt."
Sau đó cô nắm bàn tay to của tiên sinh, đó là nơi tiếp thêm sức mạnh cho cô. "Huống hồ Khương tiểu thư, không lừa cô, tôi mắc bệnh, tôi không biết mình có thể sống sau khi sinh con hay không, thừa dịp bây giờ tôi có thể đi lại, có thể nói chuyện, tôi muốn làm cô dâu của anh ấy, tôi không muốn đợi đến lúc nằm trên giường bệnh ấm ức cho anh ấy tái giá...."
Lâm tiên sinh kiên quyết ôm lấy bà xã, hai người nắm tay nhau thật chặt, tình cảm nồng nàn chăm chú nhìn nhau trong mắt lúc này là tình yêu lâu dài.
Khương Hiểu Nguyên cổ họng giống như bị ai thít chặt: đáy lòng chua xót. Lâm tiên sinh cùng Lâm phu nhân sống chết có nhau, nương tựa vào nhau, cái mà cô cùng Tống Tử Ngôn chưa bao giờ trải qua. Tình yêu có nhiều mặt, nhưng trong trường hợp của cô với Tống Tử Ngôn, thật sự có vẻ vô cùng yếu đuối.
Khó trách Đổng Tú Thanh lại hỏi cô, Tống Tử Ngôn có yêu cô hay không....
Khương Hiểu Nguyên trong lòng cười cay đắng, hâm mộ tình yêu đơn thuần hạnh phúc của Lâm tiên sinh cùng Lâm phu nhân. "Yên tâm, vậy giao cho tôi, tôi nhất định sẽ cho các bạn một hôn lễ lãng mạn xinh đẹp nhất."
Chính là, cô hứa như vậy, nhưng vận mệnh không nghe thấy nguyện vọng muốn làm cô dâu xinh đẹp của Lâm phu nhân.....
Đột