Disneyland 1972 Love the old s
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326731

Bình chọn: 8.00/10/673 lượt.

h có nâng đỡ không, cô ngoái lại hướng lên bằng tất cả

hy vọng đong đầy. Anh vẫn đứng ở bậc cao nhất, còn cô đã xuống tới nấc cuối

cùng. Mím chặt môi, cô không biết anh sẽ nói chuyện gì, nhưng miễn anh còn muốn

nói chuyện với mình là vui lắm rồi.

Không có ly nước nào trên bàn. Lạc Thiên đẩy tấm thẻ về phía cô.

- Thẻ tín dụng làm gì hả anh ? - thanh quản khô rát nên chất lượng âm thanh rất

thấp, tiếng phát ra thều thào.

- Mã pin là ngày... cưới, cầm lấy và đổi lại tùy ý ! - Trái lại, âm vực của anh

rõ ràng, không nhấn mạnh ở bất kì chỗ nào.

- Để làm gì... em không cần tiền ! - cô lắc đầu.

- Chẳng ai trên thế giới này sống thiếu tiền được ! Mỗi tháng nó sẽ tự cộng

thêm vào tài khoản ! - Anh đang thực hiện những việc nên làm.

- Em vẫn sống ở đây mà anh ! - Cô gắng mình phát âm to hơn, hai bờ môi nứt nẻ,

mỏi mòn trông đợi.

- Hóa ra lại rất đơn giản, không cần hầu tòa vì chữ Y ! - Anh để mắt nhìn cô,

con cáo này thật dễ dàng bán nước mắt (chữ “cáo” không còn được viết hoa). Anh

sẽ bị đắm đuối nếu tiếp tục giữ nhân ảnh cô ta.

- Anh biết rồi ư ? - Hôm ấy Cao phu nhân đã dặn cô viết như thế, cô đã rất buồn

nhưng không thể trái lời. Ước gì cô có một cái tên khác ?

- ... Anh không cần em nữa...?

- Không ! - Lạc Thiên trải lòng nhanh chóng, trả lời tức khắc, anh thẳng thắn

hoàn toàn nên chẳng cần đắn đo gì - Là giải thoát ! - cho cả tôi, em và đứa trẻ

kia.

- Anh ghét em ? Anh từng nói yêu em mà ? - Cô đưa tay vươn ra, giữ lấy anh

nhưng không được.

- Chẳng có gì để nói... - vài giây sau - trước những kẻ tham lam !

Anh dứt khoát, trở lại với đứa em chung dòng máu. Khuôn mặt tối sầm.

Âm thanh cuối cùng còn đọng lại, là tiếng kéo cổng não nề.

*

Mưa rơi, xối xả, giăng kín, trắng xóa lối đi. Hạt mưa rơi xuống cộp vào đầu,

thể xác, tỉnh mộng.

Trời vẫn nắng gắt.

Cơn mưa bất chợt ngang qua tâm hồn chứ không là thật.

Khả Vy bám chặt đường chỉ chân váy, cô đứng ngoài đợi Triệu Đông Kỳ.

- Anh Kỳ, em bị bỏ rơi !

Trong nhà không có người, Khả Vy đi tiếp. Cô biết về đâu đây. Cô chẳng có người

thân nào cả.

Chương 12.18: Vén bức

màn sự thật

<"Sếp" phải nghiền môn

Xác suất, hic, nhưng các bạn thúc giục thì đành bỏ bê một lát vậy, chap tiếp nè

>

Mưa rơi, xối xả, giăng kín, trắng xóa lối đi. Hạt mưa rơi xuống cộp vào

đầu, thể xác, tỉnh mộng.

Trời vẫn nắng gắt.

Cơn mưa bất chợt ngang qua tâm hồn chứ không là thật.

Khả Vy bám chặt đường chỉ chân váy, cô đứng ngoài đợi Triệu Đông Kỳ.

- Anh Kỳ, em bị bỏ rơi !

Trong nhà không có người, Khả Vy đi tiếp. Cô biết về đâu đây. Cô chẳng có người

thân nào cả.

- Tôi bị

- Không cần nói !

Gia Minh dang tay cho cô điểm tựa. Anh biết cô sẽ quay lại.

- Cô có biết vì sao luật pháp khoan hồng cho những kẻ ra đầu thú không ?

- Điều đó là hiển nhiên.

- Biết là hiển nhiên mà lại không nghe tôi.

- Chuyện đấy tôi không được nói ! Sẽ có một bé con sinh ra, thay thế cho cái

bọc này ! - Khả Vy dựa hẳn vào khuôn ngực Gia Minh, người cô mềm nhũn như không

xương.

- Cứ cho là không được nói, thì cũng làm gì cho hắn hiểu và thông cảm chứ !…

Cũng khó thật ! Mang thai giả rồi lại có một đứa trẻ khác sinh ra ? - Anh sẽ

hiểu nếu như anh là cô.

- Lạc Thiên lạ lắm, anh ấy đuổi tôi đi và nói tôi là kẻ tham lam. Đúng, tôi

tham lam, tôi vì muốn được sống đã thực hiện kế hoạch nhà họ. Tôi dừng lại thì

sống làm sao được, không có trình độ, chí tiến thủ, … không có gì cả, chỉ chờ

ăn sẵn thôi, sống ở cô nhi đến lớn sẽ được Trường Tồn tạo công việc, mọi người

ai cũng thế còn riêng tôi thì không. Vì họ chọn tôi, nếu tôi quay đầu, tôi… về

đâu. Đó là tham lam, là tham lam… anh ấy đem tiền ra để đổi lấy sự tự do. Anh

ấy không muốn ràng buộc với tôi nữa,… Anh ấy thậm chí còn không thèm giải thích

với tôi chuyện đã xảy ra với Dương Mẫn,…

Những tiếng nấc cứ thế kéo theo, bật trào nơi cuống họng, cô như con mèo nhỏ

tìm đến chút bình yên nơi bờ vai anh. Ngày dần tàn và những cánh chim trên bầu

trời bay về tổ.



*

Bên ngoài phòng làm việc của trưởng phòng, chi nhánh thuộc Trường Tồn, đám nhân

viên đứng xúm xít, ngó xem chuyện gì, họ bàn tán xôn xao nhưng chẳng ai hay vấn

đề.

- Trần Hùng, cậu phải tin tôi ! Những thứ cậu nhìn thấy là…

- Ảo giác ? Nghệ thuật sắp đặt ? Biến cố không mong muốn ?

Hai người đàn ông, một khuôn mặt tức giận, một khăng khăng cần phải nói là cấp

dưới và cấp trên.

- Đúng vậy ! Không có bất cứ điều gì là thật. Tôi và Dương….

- Giám đốc, trăm nghe không bằng một thấy, và tôi không bị quáng gà ! Phiền

Giám đốc phê chuẩn đơn thôi việc của tôi ! Giờ thì tránh ra cho tôi dọn đồ ! -

Trần Hùng vơ đồ đạc nhét vào thùng catton. Anh tiện tay tóm được là thả chúng

xuống, bỏ ngoài tai lời Lạc Thiên.

- Tình bạn của chúng ta không phải một sớm một chiều, tôi coi cậu như một người

em trai, cớ gì tôi làm trò đó. - Lạc Thiên khẳng khái vò nát phong thư.

- Vậy tại sao anh đóng giả Lạc Trung ? Mà cứ cho anh làm thế có nguyên nhân đi,

vậy ai cũng biết mà lại không hề nói cho tôi, anh coi tôi là bạn ư ? Khi tôi

nói thích Dương Mẫn, anh cười khẩy, có thiệ