ếng súng, không lâu sau thì có hai xác chết bị ném ra ngoài. Trác Minh Liệt nhìn kĩ lại thì mới phát hiện hai thi thể đó là hai người ở quầy rượu trước đó có lẽ hị bị bắn là do giao dịch thất bại.
Trái tim của Trác Minh Liệt nẩy lên tới tận cổ họng anh muốn lao ra nhưng lại bị Tử Đồ Mi kéo “Trác tiên sinh, trong trường hợp này không nên dùng sức mà phải dùng mưu!” Tử Đồ Mi không chớp mắt nhìn chằm chằm bố trí chung quanh mấy căn phòng đơn sơ đó.” Nếu như tôi đoán không sai nơi đó hẳn là một nơi ẩn mình tốt nhất. ” Tử Đồ Mi chỉ vào mấy tảng đá ở gần phòng ở, nó có thể chặn ngang tất cả mọi tầm nhìn.
“Chờ trời tối đi chút nữa tôi sẽ thử qua! Nhưng trước đó chúng ta phải biết chắc chắn Lâm Thi Ngữ đang bị giam ở phòng nào và vì sao bọn họ lại bắt cô ấy?”
Trác Minh Liệt trầm mặc không nói, đối với người phụ nữ này anh chỉ cảm thấy mình phải cận lực tránh cho việc cô bị lien lụy đến chuyện của anh và Thi Ngữa.
Tử Đồ Mi nhìn anh không nói lời nào cũng không hỏi thêm hai người nằm ở trong bụi cỏ chờ đợi trời tối. Đợi một lúc Trác Minh Liệt định gọi cho ông ngoại để báo tình hình nhưng nơi này quá mức xa xôi điện thoại di động cũng không có tín hiệu.
Đúng lúc này Tử Đồ Mi đột nhiên cảm thấy bắp chân mình đau nhói, theo bản năng cô co chân lại lấy tay sờ sờ nhưng không hề phát hiện ra vết thương nào. Dựa vào kinh nghiệm có sẵn cô lấy một miếng vải buộc chân thật chặt.
Cách đó không xa, bên trong phòng mấy kẻ như đầu sỏ đang bàn luận xôn xao.
“Việc này càng ngày càng khó khăn hay chúng ta lấy bảo bối ra đi?”
“Mày cho rằng mọi chuyện dẽ dàng như thế sao? Cách bảo quản kim loại chúng ta không hề biết ngộ nhớ lấy ra ngoài bị hỏng thì sao?”
“Nhưng nuôi người sống lại phải cho ăn, cho uống, lại phải trông chừng cô ta chạy trốn và nhỡ có người biết đến đấy gây rỗi thì sao?”
Lúc bọn họ nói những lời này, Trác Minh Liệt và Tử Đồ Mi đã mò tới căn phòng phía sau.Chỉ một bứng tường đơn bạc sao có thể ngăng không cho âm thanh phát ra ngoài.
“Chúng mày không phải nhiều lời”Có cả tiếng người nước ngoài vang lên “Tao có thể lấy thứ kim loại kia ra nhưng trước đó phải giết người đàn bà kia!”
Trác Minh Liệt cả kinh lập tức muốn xông vào nhưng Tử Đồ Mi lại kéo anh lại cũng ép anh giữ yên lặng.
“Giết cô ta?”
“Không giết chẳng lẽ chúng mày bắt tao phải phẫu thuật sao?” Gã ngoại quốc hỏi.
Bọn chúng quay mặt nhìn nhau.
“Chúng ta bắt cô ta đến đây để lấy xương của cô ta, làm việc nhanh một chút có rất nhiều người muốn mua !” Gã ngoại quốc lấy một bình nhỏ từ trong ngực ra “Đây là thuốc độc, hãy đem đến cho cô ta ăn đi!”
Một người trong đó thò tay ra nhận lấy thuốc độc rồi đi đến một căn phòng khác. Ở phía ngoài Trác Minh Liệt và Tử Đồ Mi cũng lập tức đi theo.
Lâm Thi Ngữ vừa nghe thấy có tiếng bước chân đến gần lấy lại sức để ngồi dậy.
“Ai!” Cô cảnh giác hỏi.
“Còn ai nữa, tiểu mỹ nhân” Gã đên ngồi xổm bên cạnh cô.
“Các người là ai tại sao lại bắt tôi đến đây!”
“Chúng tao chỉ là một đám dân liều mạng còn về chuyện vì sao muốn bắt mày thì đợi mày ăn thứ này thì sẽ biết!”
“Các người muốn làm gì” Lâm Thi Ngữ mem theo vách tường lui về phía sau.
Gã từng bước từng bước ép sát cô, để ép cô uống thuốc, đến lúc này Trác Minh Liệt không còn đủ kiên nhẫn nữa, anh đá bung cửa số rách nát phía sau ra, ghìm chặt gã kia đổ thuốc độc vào cổ hắn. Tử Đồ Mi lấy con dao mang theo bên mình đâm thẳng vào trái tim gã. Chỉ trong hai phút ngắn ngủn bọn họ đã giải quyết gã xong. Trác Minh Liệt liếc mắt nhìn Tử Đồ Mi rồi nhanh chóng chạy đến bên cạnh Lâm Thi Ngữ.
“Đừng tới đây, anh là ai?” Lâm Thi Ngữ co thành một cục, toàn thân phát run.
Trác Minh Liệt nhìn bộ dạng đầu bù tóc rối, ánh mắt trống rỗng thê lương tràn đầy hoảng sợ của cô, trong nháy mắt chua sót trong lòng anh dâng trào đau như sát muối vào tim.
“ Thi Ngữ là anh” Anh khó khăn nói.
Lâm Thi Ngữ như bắt được sự tin tưởng, cô mờ mịt nhìn xung quanh tự lẩm bẩm: ” Minh Liệt, Trác Minh Liệt thật sự là anh?”
Trác Minh Liệt dùng sức ôm chặt cô vào lòng, hôn lên mái tóc của cô. Lâm Thi Ngữ giống như chú gà con nép trong lòng gà mẹ, cả người vẫn phát run. Tử Đồ Mi nhìn họ lòng cũng vui theo.
“Trác tiên sinh chúng ta mau đi thôi, nơi đây không nên ở lâu!” Tử Đồ Mi nhắc nhở.
Sauk hi nghe cô nhắc Trác Minh Liệt ôm Lâm Thi Ngữ lập tức chạy ra bên ngoài.
“Sao A Bưu đi lấu thế?” Số người còn lại đang chờ đợi đã bắt đầu sốt ruột. “ Không phải là đã có chuyện gì xảy ra đấy chứ.”
“Chẳng lẽ tiểu tử này thấy sắc khởi ý?”
Đúng lúc bọn họ đang bàn luận ầm ĩ thì bên ngoài chợt vang lên tiếng súng ngoài ý muốn. . . Mấy người lập tức kêu to không ổn vội chạy đến căn phòng phía sau mới phát hiện ra gã A Bưu kia đã chết rồi. Bọn lính gác ở bên ngoài đang đuổi theo Trác Minh Liệt.
Một tên trong đó vội bấm chuông báo động, tiếng chuông vừa vang lên xung quanh đồng loạt xuất hiện người .
“Trác tiên sinh , anh mang Tiểu Thi đi trước đi!” Tử Đồ Mi chân thành nhìn Trác Minh Liệt “Tôi sẽ cản bọn họ rồi đi theo sau!”
“Như vậy sao được!” Trác Minh Liệt rống to “Cô muốn chết sao?”
“Chẳng lẽ anh muốn