, cầm lên cổ tay Hạ Tuyết bắt mạch cho cô, vừa bắt mạch vừa hỏi: "Từ hôm qua tới giờ, ngoại trừ ăn chè hạt sen, còn ăn cái gì khác không?"
Hạ Tuyết nằm trên giường, khó chịu lắc lắc đầu.
Hàn Văn Hạo lập tức quay đầu, trợn mắt giận dữ nhìn em trai, không khách khí nói: "Anh đã nói rồi, lúc ấy không cần để cho mẹ sinh đứa thứ hai, trực tiếp bỏ qua, sinh đứa thứ ba"
Trang Minh Nguyệt tức giận nhìn chằm chằm con trai.
Hàn Trung Trí cũng ho khan một tiếng, không lên tiếng.
"Này. . . . . . chuyện này không nhất định liên quan tới em. Tại sao vợ của anh có chuyện, lại đổ lên người của em? Anh là anh ruột của em sao?" Hàn Văn Vũ ghét nói.
"Anh rất hi vọng không phải" Hàn Văn Hạo nói ngay. . . . . .
"Anh. . . . . ." Hàn Văn Vũ tức giận, Trần lão cũng ép nhẹ cánh tay Hàn Văn Vũ hạ xuống, rồi đi đến bên giường Hạ Tuyết, ngồi xuống, nắm một bàn tay khác của cô, vỗ nhẹ nói: "Không có gì, nghỉ ngơi một chút thì tốt thôi, có thể làm cô dâu quá mệt mỏi. . . . . ."
"Cám ơn ông nội. . . . . ." Hạ Tuyết rất vui vẻ nhìn ông nội, nói: "Cháu thật sự nhớ rất ông, ông nội. Cháu ca hát cho ông nghe hả".
Trên mặt Hàn Văn Kiệt thoáng qua nụ cười, rất ý tứ nhìn Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết cũng chú ý tới ánh mắt Hàn Văn Kiệt, liền cười nói: "Làm sao vậy? Không phải chú tin tưởng tôi à? Tôi ca hát thật sự là rất dễ nghe"
Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, thần thần bí bí đem bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, đặt vào trong chăn, rồi ngẩng đầu nhìn cô, trong hai tròng mắt có chút đau lòng.
Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn ánh mắt Hàn Văn Kiệt, trái tim của cô rung lên, sắc mặt tái nhợt hỏi: "Tôi còn có thể sống bao lâu?"
Phi phi phi phi phi. Nói nhăn nói cuội" Trang Minh Nguyệt và Lam Anh cùng nhìn Hạ Tuyết, sốt ruột nói: "Nói cái gì vậy? Hôm nay là ngày vui, nói chuyện gì sống hay không? Con sống lâu trăm tuổi"
"Đúng vậy" Trần lão cũng đau lòng Hạ Tuyết, nắm bàn tay nhỏ bé của cô nói: "Không có chuyện gì, cháu phải nghe Văn Kiệt nói thế nào đã"
"Như thế nào?" Hàn Văn Hạo cũng có chút lo lắng, đề phòng đi đến bên giường, nhìn em trai hỏi, khoảng thời gian này quá hạnh phúc, làm cho hắn cũng không nhịn được lo lắng, có thể là hơi quá hạnh phúc rồi.
Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu lên, nhìn mọi người mỉm cười nói: "Cũng không cần lo lắng. Chẳng qua dạ dày bị lạnh. . . . . . Vừa rồi em còn cố ý lắng nghe hỉ mạch của chị dâu một chút, còn tưởng rằng cô ấy mang thai đấy"
Hạ Tuyết nghe xong, vẫn có chút thất vọng nhìn Hàn Văn Kiệt nói: "Tôi không có mang thai sao?"
Hàn Văn Kiệt bật cười, nói với Hạ Tuyết: "Chị còn trẻ như vậy, còn nhiều cơ hội. . . . . ."
Hạ Tuyết khẽ cắn môi, cúi đầu, không có lên tiếng. . . . . .
Hàn Văn Hạo đứng ở bên giường, hai mắt mập mờ nhìn bộ dáng có chút mất mát của vợ, liền lặng lẽ cười.
"Được rồi, được rồi" Trang Minh Nguyệt đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, mỉm cười nói: "Xác định không có gì là tốt rồi, Văn Kiệt, con sắc chén thuốc trị dạ dày bị lạnh cho chị dâu . . . . . . tối nay còn có một buổi dạ tiệc kéo dài, đừng để con bé quá mệt mỏi"
"Vâng. . . . . ." Hàn Văn Kiệt nói dứt lời, liền đứng dậy, nhìn Hạ Tuyết cười nói: "Chị nghỉ ngơi trước một chút, tôi tự mình đến phòng bếp chuẩn bị cho chị chén thuốc. . . . . ."
Hạ Tuyết có chút mất mát gật đầu một cái.
Mọi người cũng yên tâm, rối rít để cho cô nghỉ ngơi một lúc, cũng đi ra ngoài, trai đẹp Hàn Văn Vũ, bị Trác Bách Quân kéo đi ra ngoài, vừa đi ra bên ngoài, vừa la hét nói oan uổng.
Hàn Văn Hạo ngồi trên giường cưới, nhìn Hạ Tuyết nằm trên giường, nhìn mình cười ngọt ngào, nhưng mang chút thất vọng, hắn liền nắm bàn tay nhỏ bé của cô nói: "Thế nào? Muốn mang thai con của anh như vậy sao?"
Hạ Tuyết lập tức rút tay của hắn, làm nũng nhìn hắn nói: "Dĩ nhiên a, em nhất định muốn sinh Tiểu Hạo hạo. . . . . ."
Hàn Văn Hạo cười khẽ, cúi đầu, cụng nhẹ lên trán cô một chút, thật lòng nói: "Anh lại không hy vọng nhanh như vậy có bảo bảo, anh còn muốn cùng em ân ái mấy năm nữa, có em và Hi Văn, đã đủ náo nhiệt với anh rồi. . . . . ."
Hạ Tuyết cười ngọt ngào, nhìn hắn, vẫn không hề vui vẻ nói: "Nhưng chúng ta đã không đề phòng thật lâu, tại sao không có mang thai?"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nằm trên giường, lộ ra nửa bầu ngực, rất hấp dẫn người, liền cúi đầu, cụng nhẹ trán cô một chút, xúc động hôn lên môi cô, mới nói: "Nếu em thật thích, tối nay anh yêu em nhiều một chút? Anh không uống nhiều rượu. . . . . . Hả?"
"Đi." Mặt Hạ Tuyết đỏ lên, lại hài lòng cười một tiếng.
Hàn Văn Hạo vươn tay, ôm khẽ Hạ Tuyết vào trong ngực, ngay sau đó cảm thấy thân thể của cô mềm mại rất hấp dẫn người, liền ra tay khẽ xoa bộ ngực sữa của cô, Hạ Tuyết bắt lấy tay hắn, đỏ mặt nói với hắn: "Đừng á. . . . . . Một lát, sẽ có người tiến vào, em còn phải uống thuốc? Phải nhanh đứng lên, chiêu đãi tân khách. . . . . ."
"Anh đã đóng cửa lại. . . . . ." Hàn Văn Hạo không nhịn được chui vào trong chăn, ngay sau đó cởi bỏ cúc áo âu phục của mình, đem tây trang khoác một bên, đè nhẹ trên người của cô, vừa hôn đôi môi mềm mại của cô, vừa nói: "Bây giờ chúng ta sẽ chế tạo bảo bảo. . . . . ." . Hạ Tuyết cười