Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329923

Bình chọn: 7.00/10/992 lượt.

người bá đạo trở nên vô hại, chỉ biết làm nũng giống như con mèo nhỏ.

Hơn nữa anh cho rằng thời điểm thích hợp nên để cho cô tự do một chút, tựa như hiện tại, nhượng bộ có thể khiến cô càng ngày càng dính mình cũng không chừng, không thể bởi vì muốn độc chiếm cô mà tước đoạt rất nhiều quyền lợi của cô, như vậy cô sẽ cảm thấy hít thở không thông, mà anh không muốn nhất là nhìn thấy tình huống đó, anh làm nhiều như vậy còn không phải bởi vì quá quan tâm cô sao.

Hồ Cẩn Huyên nghe vậy, khóe miệng gợi lên một đường cong đẹp mắt, trong nháy mắt mê hồn mọi người, hé mở môi đỏ mọng: "Biết." Rất khó biết được anh không cảm cô làm chuyện mình muốn, anh có thể thông cảm thế này không phải chuyện dễ dàng, hơn nữa cô lại cảm thấy dáng vẻ như vậy của anh cũng có chỗ mê chết người, không phân cao thấp với sắc thái bá đạo mà cô thích nhất, xem ra cô đã bị bỏ thuốc mê không biết rõ phương hướng rồi, nhưng cô rất thích.

"Đói bụng không? Bây giờ nên trở về ăn cơm trưa." Thẩm Dật Thần dịu dàng nói, mắt nhìn thấy khóe miệng hơi nhếch của cô, tâm tình cũng trở nên thật tốt, nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, từ từ đi vào trong biệt thự, trong lòng cảm thán đây mới là sức nặng của một người bình thường, trước kia cô quá nhẹ rồi, thật giống như một trận gió có thể thổi bay, nhưng trong cơ thể của cô gái nhỏ mềm mại này lại có lực lượng vô hạn, suy nghĩ đến cơ thể nhẹ bẫng của cô trước kia, trong lòng anh cảm thấy thành công hơn bao giờ hết, vẫn là hiện tại tốt hơn, nghe nói sau khi sanh con xong, phụ nữ có thai bình thường sẽ trở nên mập mạp, xem ra anh phải đốc thúc cô ăn cơm thật tốt, phòng ngừa cô sanh con xong lại giảm cân.

Hồ Cẩn Huyên cũng an tâm tựa vào trong ngực của anh, cô luôn luôn tin cậy anh nhất, vừa mới bắt đầu, cô còn lo lắng thể trọng của mình quá nặng sẽ làm anh cảm thấy nặng, không ngờ anh có thể bế cô lên dễ dàng, hơn nữa đi cũng rất an ổn, lúc này cô mới biết tay của anh tuyệt đối không yếu.

Thủy Tâm và cô hầu gái hâm mộ đi theo sau lưng Thẩm Dật Thần và Hồ Cẩn Huyên, trong lòng nghĩ nếu có thể gặp một người đàn ông yêu thương cô như ông chủ yêu thương phu nhân thì tốt biết bao, không, chỉ cần bằng một phần mười tình yêu của ông chủ dành cho phu nhân là tốt rồi.

Buổi trưa, Hồ Cẩn Huyên bị Thẩm Dật Thần đốc thúc ăn một đống thức ăn, cuối cùng còn uống một chung thuốc bổ đầy, tâm ý thỏa mãn nhìn anh, giống như là một đứa bé ngoan ngoãn cơm nước xong liền muốn cha mẹ thưởng kẹo, anh nhìn thấy, khóe mắt cũng toát ra nụ cười, trên mặt là vẻ dịu dàng tan không được, anh phát hiện nhìn cô ăn cũng là một loại hưởng thụ.

"Sao anh không ăn, nhìn em ăn có thể no à?" Nhìn trên bàn chỉ có cô động tới thức ăn, Hồ Cẩn Huyên chu môi hỏi, là ai nói anh lạnh lùng không thích cười, như vậy người đàn ông trước mắt chẳng những trên mặt, mà ngay cả mắt cũng nhuộm nụ cười là ai? Rõ ràng nụ cười chưa từng dừng trên miệng, giống y một con hổ mặt cười.

Còn có bị anh tận mắt nhìn thấy bộ dáng tham ăn của mình, dù da mặt cô dày, cô cũng không thể không biết xấu hổ, không đợi anh nói chuyện, Hồ Cẩn Huyên lập tức giải thích: "Không phải em muốn ăn nhiều như vậy, mà là con trai bảo bối của anh muốn ăn." dứt lời cái cổ trắng noãn của cô lập tức ửng đỏ, Thẩm Dật Thần nhìn ở trong mắt, rất là mê người, ánh mắt anh càng sâu.

"Ha ha! Anh biết rõ, vậy nên em mới ăn nhiều, em không muốn để con chúng ta đói bụng phải không?" Thẩm Dật Thần gắp một miếng thịt gà bỏ vào trong chén của cô, cười ha hả nói, cảm thấy lời giải thích của cô thật đáng yêu, cô có biết Thẩm Dật Thần anh có nhiều nhất là tiền không, dù cô sinh cho anh mười tám đứa, anh cũng cảm thấy có năng lực nuôi mập mạp, chớ nói chi là chỉ là em bé nhỏ trong bụng cô.

"Vậy em sẽ ăn nhiều chút, chúng ta cùng ăn." Hồ Cẩn Huyên cười ha hả nói, nhanh chóng gắp món ăn thả vào trong chén anh, cúi đầu mừng rỡ ăn cơm, kể từ sau khi mang thai, lượng cơm của cô đã tăng nhiều hơn thường, điều này làm cho cô rất mừng rỡ, bởi vì Hồ Cẩn Huyên cô thích nhất thức ăn ngon, trước kia cô luôn chỉ ăn một chút thức ăn ngon đã no bụng muốn chết, không giống hiện tại, cô có thể tận tình ăn ăn nhiều thức ăn ngon, không cần lo lắng ăn quá no bụng, hơn nữa cô cũng có thể dùng em bé lừa gạt qua, cứ nói em bé muốn ăn là được, suy nghĩ một chút cô liền cảm thấy mình vô cùng thông minh, lại không biết tất cả ý định của cô đã bị người đàn ông thâm tình này nhìn thấy hết.

Các người hầu ở bên cạnh nhìn thấy tình hình này, liền che miệng len lén cười, phu nhân của họ thật là biết nói chuyện.

Một bữa cơm hoàn thành trong không khí buông lỏng, sau khi ăn xong, Thẩm Dật Thần và Hồ Cẩn Huyên đi tản bộ, chỗ bọn họ đi qua không có nơi nào mà các người hầu không nhìn bằng ánh mắt hâm mộ và cung kính, sau đó Thẩm Dật Thần mới ôm cô gái nhỏ buồn ngủ trở về phòng, săn sóc đắp kín mền cho cô, đợi đến trong phòng có tiếng hít thở nhẹ nhàng vang lên, khóe miệng anh mới cong lên, lặng lẽ ra khỏi phòng, trực tiếp đi tới phòng sách.

Lúc trở lại phòng sách, trên bàn sách có từng chồng tư liệu, không có cái nào mà không phải là sự


Polly po-cket