a này không dưới mười lần, nói có bao
nhiêu khó chịu liền có bấy nhiêu.
Hồ Thấm Nhu ngoài cười nhưng trong không cười."Mình không lo lắng chuyện tiền bạc, đó là chuyện phiền não của đàn ông."
Trác Lập Bình ngược lại tò mò hỏi."Tịnh Thủy, mình có thể hiểu nguyên nhân
cậu không muốn tổ chức hôn lễ ở Đài Bắc, nhưng ông xã cậu cũng quá khốc
rồi, một hôn lễ lớn như thế, rốt cuộc tốn bao nhiêu tiền? Nhà mẹ cậu
cũng giúp một ít sao?"
Tịnh Thủy chỉ trả lời qua loa: "Tốn
bao nhiêu tiền có quan trọng thế không? Chồng mình gánh được, mọi người
cùng vui vẻ là đủ rồi. Ba mẹ mình trả phí du lịch cho mình, còn phải lo
đồ cưới, mình đã cảm thấy rất ngại rồi." Thật ra thì khi đi du lịch, cô
chỉ cà thẻ mua vé máy bay, những lộ phí khác hầu như đều do Tôn Vô Nộ lo hết.
(◕︵◕) Edited by Phục Hy ~ Diễn đàn Lê Quý Đôn ॓.॔
Trác Lập Bình sắp kết hôn, nên càng hiếu kỳ các chi tiết khác. "Vậy tiền
sính lễ khoảng bao nhiêu? Nhẫn kim cương ba Carat sao? Mình đã nói trước với Triệu Lỗi, nhà mẹ mình cho 100 vạn nguyên sính lễ, mình muốn tối
thiểu 1.2 triệu nguyên sính lễ, còn có nhẫn kim cương hai Carat trở lên, nhắc anh ấy không cần phải khó xử, đồ cưới khẳng định không chỉ có
những thứ này."
Cốc Dạ Lam híp híp mắt, tiêu hóa cú ném của bà cô nhỏ, thật lâu không lên tiếng.
Không đợi Tịnh Thủy trả lời, Hồ Thấm Nhu đã bật cười, "Cái gì cơ? Thẩm gia có ngân hàng Chính Thái, bảo hiểm Chính Thái, còn có những cơ nghiệp khác
mình không biết, vậy mà đám cưới cháu gái chỉ cho 100 vạn nguyên sính
lễ? Cũng quá rẻ mạt đi! Dạ Lam, cậu trăm phương ngàn kế đoạt lấy Thẩm
Uyên, lúc cưới cũng chỉ dám mở miệng yêu cầu một trăm vạn à nha?"
Từ đầu đến giờ, bất luận mọi người vô tình hay cố ý, đều không nhắc đến
hai chữ "Thẩm Uyên", vậy mà Hồ Thấm Nhu chẳng những nói ra, còn chế
nhạo, cô chờ cơ hội này lâu lắm rồi, lúc trước phát hiện ra Cốc Dạ Lam
không có ý tốt với Doãn Tịnh Thủy, thì ghen tị vô cùng, nhưng vẫn làm bộ làm tịch không thể hiện ra mặt.
Cốc Dạ Lam sớm đã chuẩn bị
tâm lí, không kiêu ngạo không tự ti nhìn thẳng cô ta."Mắc mớ gì tới cậu? Sính lễ bao nhiêu rất quan trọng sao? Dù sao sau này cũng thành của
chồng mình, lấy trước hay lấy sau cũng chẳng có gì khác nhau? Ít nhất
mình đường đường gả cho anh ấy, là vợ hợp pháp, lại có con trai, nền
tảng hôn nhân vững chắc. Còn cậu, khoe khoang nửa ngày, nhưng có ai
nhìn thấy ảnh cậu và phú nhị đại chụp chung đâu, theo cá tính của cậu,
đáng lẽ đã sớm đăng lên blog, phô trương ân ái mới đúng."
Hồ
Thấm Nhu không phải là đèn đã cạn dầu, mặt không đổi sắc đáp: "Nhà đối
phương là gia tộc lớn, cần phải khiêm tốn một chút, dù sao mình cũng là
danh nhân, cần đề phòng đám chó săn chụp ảnh, mình lo lắng tình yêu của
mình bị đèn flash chiếu chết a!"
Cốc Dạ Lam cười lạnh. "Có thể bí mật đến mức không ai nhìn thấy sao?"
Hồ Thấm Nhu cố làm ra vẻ vô tội, "Mình sẽ không giới thiệu bạn trai cho
chị em tốt, ngộ nhỡ bị đoạt đi, mình sẽ đau đớn đến chết luôn."
"Cậu. . . . . ." Cốc Dạ Lam không khỏi xấu hổ quá hóa giận.
"Mình còn có việc, đi trước." Hồ Thấm Nhu cười mị hoặc, rút đủ số tiền trả
cho phần điểm tâm của mình rồi đặt lên bàn, hất tóc, phong tình vạn
chủng đi ra khỏi nhà hàng.
Cốc Dạ Lam bực bội."Tịnh Thủy, cậu rất vui vẻ đi! Có người thay cậu bất bình."
Tịnh Thủy lười biếng cười một tiếng. "Mình không cần người khác thay mình
bất bình, cho nên không dám nhận ân huệ này. Dạ Lam, cậu để ý như vậy
sao?"
"Cái gì?"
" Dạ Lam đáng thương, thì ra là cậu rất để ý."
"Tôi để ý cái gì cái gì? Tôi mới không thèm quan tâm!" Cốc Dạ Lam nổi giận
nói: "Tôi chỉ yêu Thẩm Uyên mà thôi, Thẩm Uyên cuối cùng đã chọn tôi,
điều này có thể trách tôi sao?"
Bởi vì giọng nói có phần nóng nảy của cô ta, đầu tiên, Doãn Tịnh Thủy ngẩn ra, sau đó không khách khí cười."Tôi đi du lịch nước ngoài gần hai tháng, đã sớm ném chuyện của
cậu và Thẩm Uyên ra sau đầu rồi, bởi vì mỗi quốc gia đều chỗ tốt để vui
chơi, thật sự không rảnh mà ưu thương. Thật không ngờ cậu ngược lại vẫn
còn vùi mình trong ‘ mối tìnhTiểu tam’?"
Cốc Dạ Lam cứng lại.
Tịnh Thủy nâng ly trà lên, cử chỉ thanh nhã uống một ngụm .
Trác Lập Bình bây giờ mới phát hiện, Doãn Tịnh Thủy cười tươi như hoa, quyến rũ, xinh đẹp, mới thật sự là người diễn vai tàn nhẫn nhất.
Đi uống trà chiều
cùng bạn bè lâu năm, Tịnh Thủy không có ý khoe khoang cái gì. Ngược lại, so với mấy người bạn toàn thân hàng hiệu, trang sức tinh xảo, trông cô
vừa trang nhã, giản dị lại không kém phần sang trọng.
Chiếc
nhẫn kết hôn bằng kim cương vẫn để trong hộp, vì mỗi ngày cô đều cùng
hai đứa nhỏ chơi đùa, cô sợ quệt vào làn da mềm mại của bọn trẻ. Hôm nay ra ngoài cô chỉ đeo dây chuyền ngọc trai màu vàng kim cùng chiếc nhẫn
đơn giản, thanh lịch lại rất độc đáo.
"Trân châu màu vàng kim vừa hiếm thấy vừa rất quý nha?" Trác Lập Bình vốn chỉ nhìn thấy kim
cương, cũng chú ý tới phụ kiện trên người Tịnh Thủy.
"Không
bằng một nửa giá tiền chiếc nhẫn kim cương trên tay Dạ Lam đâu." Tịnh
Thủy khẽ mở môi đỏ mọng, dịu dàng cười một tiếng. "Hôm nay mình hẹn m