Phi nên đích thân đến đây pha cà phê.
La Phi hỏi anh nhưng anh không trả lời, chỉ bưng ly cà phê đi về phía cô.
La Phi cầm lấy ly của anh theo bản năng, không ngờ lúc cô chạm đến cái ly thì Trịnh Thiên Dã không hề buông tay ra mà lại nhìn cô chằm chằm, nói rõ từng chữ: “Cô dụ dỗ tôi!”
Không phải là một câu hỏi mà là một câu trần thật rất chắc chắn, giống như đang phán cho La Phi một tội danh mà cô không thể phản biện vậy.
La Phi hơi run một chút,
tuy rằng không rõ những lời này của anh xuất phát từ đâu, nhưng theo bản năng, cô rất muốn giải thích. Nhưng vừa định mở miệng, đối diện với ánh mắt của Trịnh Thiên Dã, cô thoáng chấn động.
Cho dù chưa trải đời nhiều, nhưng La Phi cũng phân biệt được ánh mắt như thế có bao nhiêu nguy hiểm và mang ý nghĩa gì.
Cô cố gắng không suy nghĩ nhiều, ý nghĩ duy nhất chính là, người này rất nguy hiểm, chỗ này không nên ở lâu. Cô không muốn giải thích gì nữa cả, nhanh chóng bỏ ly xuống, đi ngang qua anh, bước nhanh ra khỏi phòng.
Không ngờ, mới đến cửa,
Trịnh Thiên Dã liền như con mãnh thú, từ phía sau xông lên, túm lấy eo
cô, một tay đóng cửa lại, đè chặt cô sau cánh cửa.
“Anh làm gì vậy? Anh
buông ra mau!” La Phi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày bị đại boss,
người ngoại trừ trao đổi đơn giản trong công việc, không có bất gì giao
lưu nào khác, lại làm ra hành động như thế, cô sợ đến mức hét lên.
Nhưng vậy có ích gì? Công ty vào cuối tuần, ngay cả bảo vệ cũng sẽ không đến tuần tra.
Một tay Trịnh Thiên Dã
bắt gọn lấy hai tay đang múa may của cô, dễ dàng bẻ quặt ra sau lưng.
Thân hình cao lớn càng dễ đè cô lên cửa, không thể nhúc nhích xíu nào.
“Cô dụ dỗ tôi!” Anh kề sát tai cô, vẫn là lời nói đó, vang lên như một thứ ma quái.
“Không có không có, tổng
giám đốc Trịnh, không phải anh đang hiểu lầm gì chứ?” Lúc này trong đầu
La Phi toàn là tiếng ong ong, giọng nói sợ đến mức mang theo chút nức
nở. Bởi vì cô cảm giác được rất rõ dục vọng tà ác kia của anh đang trỗi
dậy ở phía sau cô.
Giọng nói Trịnh Thiên Dã
vừa ma quái vừa lạnh lùng, tiếp tục vang lên bên tai cô: “Cô có, tôi nói rồi đây là công ty không phải là hộp đêm, cô lại còn ăn mặc như vậy,
chỗ này cũng chỉ có hai người chúng ta, không phải cô dụ dỗ tôi thì là
gì?”
“Tôi thật sự không có mà, rất nhiều đồng nghiệp nữ trong công ty cũng mang tất đen như vậy mà.”
Giọng La Phi run run tiếp tục giải thích.
“Cô có, tôi biết cô luôn
dụ dỗ tôi. Trước kia ở quán bar, cô chạy lại chỗ tôi tỏ tình. Sau lại
không từ bỏ ý định, vào trong công ty của tôi, còn cố ý chuyển đến làm
trợ lý tổng giám đốc. Cô hao tâm tổn trí để tiếp cận tôi như vậy, không
phải để dụ dỗ tôi sao?”
La Phi thật sự rất muốn
khóc, bây giờ cô mới biết tổng giám đốc Hằng Thiên hoàn toàn là tên biến thái, đầu óc có vấn đề; cô cố gắng muốn tránh khỏi anh, vừa dùng sức
vừa giải thích: “Quán bar gì chứ? Tôi không biết anh đang nói gì hết?
Trước khi vào Hằng Thiên, tôi hoàn toàn không quen biết anh, điều đến
làm trợ lý tổng giám đốc cũng không phải ý muốn của tôi, là sắp xếp của
bộ phận nhân sự. Tôi không hề dụ dỗ anh. Tôi có bạn trai rồi, chúng tôi
cũng sắp kết hôn, sao có thể dụ dỗ anh chứ!”
“Nói láo! Phụ nữ toàn là
nói một đằng nghĩ một nẻo, lạt mềm buộc chặt. Bạn trai cóc khô gì chứ!
Đừng cho là tôi không biết, hoàn toàn là dụ dỗ tôi không được nên tìm
đại cái lốp dự phòng mà thôi.”
“Anh bị bệnh thần kinh
à!” La Phi tức giận hét lên, phát hiện hoàn toàn không thể khai thông
anh, ước gì có thể đánh anh một bạt tai.
Không ngờ câu mắng này
vừa mới thốt ra miệng, bàn tay còn lại của Trịnh Thiên Dã đã nắm lấy cằm cô, chợt xoay đầu cô lại, bất ngờ hôn xuống.
La Phi chưa bao giờ gặp
qua nụ hôn nào khủng bố như vậy, trực tiếp và thô bạo. Hàm dưới bị bóp
đến sinh đau, cơ miệng căn bản không thể khép lại, chỉ có thể trơ mắt
nhìn anh ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi nóng bỏng ướt át chui tọt vào miệng
cô, khuấy đảo lên xuống. Cuối cùng dứt khoát quấn lấy đầu lưỡi cô, ra
sức ngậm kéo, tiếng mút chùn chụt.
Nụ hôn hệt như dã thú,
nhanh chóng hút hết oxy của La Phi. Trịnh Thiên Dã cảm thấy cô nhũn ra,
lúc này mới buông tay đang bóp hai má cô ra, hài lòng bao lấy môi cô hết lần này đến lần khác, trêu đùa quấn lấy đầu lưỡi non mềm của cô.
Hiển nhiên, Trịnh Thiên
Dã cực kỳ thỏa mãn với nụ hôn siêu dài này, so với mùi vị anh từng tưởng tượng vô số lần ở trong đầu còn đã hơn, ngọt hơn.
Đợi đến khi anh hôn đủ rồi, buông La Phi ra, cơ thể thoáng lui về phía sau một chút.
La Phi mơ mơ hồ hồ, nghĩ
rằng ác mộng đến đây đã chấm dứt, cho đến khi cô nghe thấy tiếng động
tháo dây lưng, mới có lại phản ứng, ác mộng thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Đầu óc đờ đẫn bỗng giật mình, thoáng tỉnh táo, sau đó cuối cùng cô cũng bất chấp tất cả, nắm cửa, dùng hết sức lực kéo ra.
Nhưng khi mở ra được một
chút, toàn thân đã bị sức ép nặng nề từ phía sau ngăn lại. Động tác của
Trịnh Thiên Dã thật sự quá nhanh.
Người đàn ông đột nhiên
đội lốt sói này hình như rất vui vẻ, khẽ nói bên tai cô: “Trò lạt mềm
buộc chặt chơi hoài không vui đâu.”
Nói xong, tay