XtGem Forum catalog
Vũ Khuynh Thành

Vũ Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329440

Bình chọn: 9.5.00/10/944 lượt.

ng niên hán tử hết khí lực, hắn sẽ dùng chiêu chí mạng” Tiêu Dạ Thần vừa nói, ngay tức khắc trên lôi đài, trung niên hán tử vì quá mệt lộ ra sơ hở khiến cho thư sinh kia nắm lấy cơ hội, một kích phân định thắng thua, tiếng ồn ào ở dưới la hét cổ động, sôi nổi vô cùng.

“ Thần…ngươi thật sự rất tài ?” Vũ Khuynh Thành tròn xoe mắt nhìn Tiêu Dạ Thần đầy thán phục, không hổ danh tài trí tam quốc Tiêu đại công tử, tinh tế đến từng chi tiết a. Tiêu Dạ Thần nhìn thấy Vũ Khuynh Thành khâm phục nhìn mình, khóe môi không khỏi nhếch lên, ý cười càng đậm. Bây giờ hắn đã hiểu tâm trạng của phụ thân tại sao lại vui vẻ dường như có cả thiên hạ trên tay khi mẫu thân của hắn chỉ khen người vài câu.

“ Ấy! người vừa bước lên là ai?...” Vũ Khuynh Thành lại tiếp tục nghi vấn. Khi hai người vừa rồi vừa bước xuống vũ đài, hai nữ nhân kia lại tiếp tục phóng lên. Một người yêu diễm mị hoặc, một người lạnh như băng không cảm xúc, dung mạo quả thật điều thuộc dạng nhất đẳng mỹ nhân.

“ Nữ tử vận xiêm y đỏ như huyết kia, chắc chắn là Hồng Tuyệt, danh xưng Huyết hồ ly, chuyên dùng mị thuật cùng âm dương ngũ hành bát quái trận. Còn bạch y nữ tử lạnh như băng còn lại là giang hồ đệ tứ mỹ nhân Phượng Y Diễm, chuyên dùng độc thuật cùng cổ độc. Hai người này như băng với hỏa, suốt ngày tìm cớ gây lộn xích mích với nhau. Nghe đồn..” Tiêu Dạ Thần nói đến đây có chút ấp úng nhìn Vũ Khuynh Thành, thấy Vũ Khuynh Thành ánh mắt cổ vũ hắn nói tiếp, bèn cắn răng nói những lời còn lại : “ nghe đồn…Hồng Tuyệt đó thích Phượng Y Diễm, quanh năm suốt tháng bám theo khiến cho Phượng Y Diễm bôn ba trốn khắp nơi. Không biết có chuyện gì mà ba tháng trước Phượng Y Diễm phát ra bố cáo muốn truy sát hồng tuyệt”

Vũ Khuynh Thành ý vị thâm trường nhìn Tiêu Dạ Thần khiến cho hắn cảm thấy mồ hôi lạnh sau lưng chảy ròng ròng, không biết Thành nhi định bày trò gì đây, nhìn ánh mắt rực sáng của Thành nhi nhìn hai nữ nhân trên đài đánh quyết liệt kia quả thật cũng khiến cho hắn cảm thấy đáng thương cho hai nữ nhân ở dưới kia. Sau hai tháng bên cạnh, hắn rút ra một chân lí vô cùng giản đơn chính là, Thành nhi của hắn tuy bên ngoài ôn nhu vô cùng nhưng thực tế bên trong là một bụng phúc hắc a!!

“ Thần, ngươi xem ai sẽ thắng…” Vũ Khuynh Thành khóe môi cong lên nét cười tuyệt mĩ, ánh mắt bắn ra muôn ngàn hào quang. Hắc hắc..! nếu nàng đoán không lầm thì hai người đây chính là bách hợp điển hình a, chậc! yêu nghiệt công cùng lạnh lùng thụ, quả thật xứng đôi vô cùng

“ Phượng Y Diễm….” Tiêu Dạ Thần liếc sơ đã đoán ngay ra đáp án.

Vũ Khuynh Thành cười cười : “ có phải là vì Hồng Tuyệt luôn ra nhẹ tay với Phượng Y Diễm đúng không? Mà Phượng Y Diễm lại dùng hết sức.” Vũ Khuynh Thành nhợt nhạt cười, ánh mắt của Hồng Tuyệt tràn đầy bất đắc dĩ cùng thống khổ, còn Phượng Y Diễm là tức giận, là căm hận..cũng là những cảm xúc phức tạp không nói nên lời.

“ Ân…” Tiêu Dạ Thần gật đầu.

“ Thần! nếu lúc nửa Phượng Y Diễm quá đà ra tay ảnh hưởng đến tính mạng của Hồng Tuyệt, ngươi có thể giúp nàng ta một tay được không?” Vũ Khuynh Thành ngẩng đầu nhìn Tiêu Dạ Thần, cười khẽ vấn.

“ Ân….” Tiêu Dạ Thần gật đầu, tiếu tục quan sát, dĩ nhiên công tác lột nho vẫn diễn ra điều điều, còn nho thì đương nhiên là trong bao tử của Vũ Khuynh Thành.

“ Ngươi không hỏi ta vì sao?” Vũ Khuynh Thành nghi hoặc.

“ Thành nhi làm gì điều có ý nghĩ của riêng mình mà đúng không?” Tiêu Dạ Thần giải thích “ hơn nữa chỉ cần là lời nàng nói, ta tuyệt đối không nghi hoặc”

Vũ Khuynh Thành ánh mắt một lát hoảng hốt, nàng đã làm gì mà hắn lại một lòng một dạ tin đến như vậy? vì yêu cho nên tin tưởng sao? Vũ Khuynh Thành một thoáng ấm áp, một dòng nước ấm lưu chuyển trong lòng nàng, lòng…bồi hồi…vui sướng. Trên thế gian này mấy ai toàn tâm toàn ý tin tưởng người khác đâu, có thể có được người khiến cho ngươi tin tưởng giao cho cả tính mạng này ? niềm tin, nói thì đơn giản nhưng mấy ai làm được. Đơn giản bởi vì con người chính là sinh vật đa nghi nhất.

Trên lôi đài hai nữ nhân đang đấu võ, tất cả hốt hoảng nhìn hai nữ nhân kia, một kẻ cầm kiếm đâm ngay vào lồng ngực của kẻ kia, mà người bị đâm vẻ mặt chẳng có gì hận thù hay đau đớn gì cả, chỉ có bất đắc dĩ cùng cười khổ

Phượng Y Diễm trợn mắt nhìn hỏa y nữ tử ôn nhu nở nụ cười nhìn mình, lòng đau nhói, chẳng phải nói là hận nàng ta sao, vì cớ gì một kiếm đâm vào lồng ngực kia, lòng nàng không có vui ý ngược lại lại thống khổ đến như vậy. Hồng Tuyệt, ngươi rốt cuộc khiến ta phải đối ngươi làm sao bây giờ? Tay của nàng bất giác run run, cả người như trơ ra không dám một động tác nhỏ, nàng sợ kiếm động, người..mất

“ Diễm…như vậy ngươi có hay không bớt giận…” nữ tử tên gọi Hồng Tuyệt nhấp nháy môi, âm thanh như gió nhẹ thoảng đến tai của Phượng Y Diễm, nhưng thanh âm ôn nhu ấy cũng giống như từng mũi kim đâm vào lòng nàng. Nàng biết rõ, nữ nhân này là cố ý để cho mình đâm trúng nàng, nếu không với bản lĩnh của nàng ta, Phượng Y Diễm nàng dù có luyện thêm 10 năm nửa cũng chưa chắc đâm được nàng ta. Phượng Y Diễm bối rối, bối rối cùng thống khổ. Nữ nhân này ba năm tr