ng sự run rẩy cùng lời nói trái lương tâm của nàng, giam cầm tất cả.
Nàng mờ mịt
mà bị động tiếp nhận, hoàn toàn không hiểu chuyện này là thế nào, chỉ
biết nhiệt độ trên môi và hơi thở của hắn làm cho nàng ý loạn tình mê,
đôi chân nhũn ra, gần như không thể đứng vững.
Không biết qua bao lâu, môi của hắn mới trượt đến tai của nàng, nhẹ giọng nói nhỏ: "Tiểu Mị, có chuyện muội phải nhớ thật kỹ."
"Vâng…" Nhất thời ý thức của nàng chưa trở về, vô thức ngoan ngoãn đáp.
"Muội là của ta."
***
Hoàng Phủ Bác vẫn rất thích Hoàng Phủ Mông, thích hắn thản nhiên thể hiện
ngang ngược thẳng thắng, vì hắn giống mình thời trai trẻ nhất, nhưng mà
làm Hoàng Phủ Bác lo lắng nhất cũng là hắn, vì trong tay hắn có một thế
lực tạm thời không thể lường trước được, Hoàng Phủ Bác rất sợ một ngày
kia khi hắn không cách nào chế ngự nổi thế lực này, lúc đó phụ tử có thể sẽ đối nghịch nhau.
Chuyện an bài Tĩnh Dương lấy chồng xa này,
hắn không thương lượng trước với Mông nhi, tuy hắn không biết quan hệ
của hai người bọn họ rốt cuộc là như thế nào, nhưng nhìn hành động Mông
nhi để tâm tới nàng như vậy, hắn không khỏi có chút bận lòng, nhưng bất
kể nói thế nào, dù sao Tĩnh Dương cũng là người ngoài, Mông nhi sẽ không đến mức để muội muội mình ra ngoại quốc đâu?
Sáng sớm hôm sau,
vừa mới hạ triều, liền thấy Hoàng Phủ Mông kéo Chu Tĩnh Dương chờ ở cửa
ngự thư phòng, nhìn mặt hắn vui vẻ, Hoàng Phủ Bác không khỏi cảm thấy
một trận bất an.
"Không nhanh lo chuyện của mình, lại tới đây phiền trẫm làm gì?" Hắn cố ý quát tháo.
Hoàng Phủ Mông cười híp mắt nói: "Mang tiểu Mị đến tạ ơn. Chuyện gì tiểu Mị
cũng đều không hiểu, nhi thần là một ca ca đương nhiên phải dạy bảo
nàng."
"Tạ ơn? Ngươi đang nói…"
"Trước tiên muốn tạ phụ hoàng chính thức ban phong hào, sau đó muốn tạ phụ hoàng vì nàng tìm mối nhân duyên tốt."
Hoàng Phủ Mông cúi đầu hỏi Chu Tĩnh Dương: "Có phải không? Tiểu Mị, muội
không cần phải im lặng, thật ra phụ hoàng rất thương muội."
Nàng đành phải gật đầu: "Tĩnh Dương vội tới tạ ơn Hoàng thượng."
Hoàng Phủ Bác nhìn hai người, trong lòng thở dài ra một hơi: "Sáng sớm đã tới đây, Tĩnh Dương đã ăn sáng chưa? Muốn ăn cùng trẫm hay không?"
"Không cần, lát nữa còn muốn đi thăm mẫu hậu, biết phụ hoàng bận rộn nhiều việc, nhi thần sẽ không quấy rầy."
Dường như hắn có tâm sự nhìn Hoàng Phủ Mông: "Hôn sự chuẩn bị thế nào rồi?
Không phải kéo dài nữa, càng không cần quá đơn giản, nên tốn kém thì tốn kém."
"Đã hiểu, chuyện liên quan đến thể diện của hoàng thất,
nhi thần sẽ không qua loa." Cười hì hì kéo Chu Tĩnh Dương ra hoàng cung, thấy nàng nhíu mày lại, hắn cúi đầu cười nói: "Sao vậy? Không thích
diễn trò trước mặt người khác à?"
"Hôn sự của huynh và Thu Hoằng tỷ… là lúc nào?" Từ tối qua đến hôm nay nàng vẫn còn mê man như trong mộng.
Đêm qua hắn đột nhiên hôn nàng, cùng với câu "Muội là của ta" kia, làm cả
người nàng nóng suốt cả đêm, căn bản không cách nào ngủ, vẫn ôm chăn
mền, ngồi trên giường ngây ngốc cười khúc khích.
Buổi sáng tốt
lành cực khổ mơ mơ màng màng rốt cục cũng ngủ, lại bị hắn lay tỉnh, muốn nàng nhanh mặc quần áo tử tế cùng hắn vào cung tạ ơn, nàng lập tức lại
hồ đồ rồi, tạ ơn cái gì chứ?
Hắn cười thần bí: "Muốn tạ ơn phụ hoàng cũng tốt, nhớ kĩ đến lúc đó nghe khẩu khí của ta mà nói chuyện."
Vì vậy nàng liền biến thành cái bóng nhỏ gắt gao đi theo hắn, ngoan ngoãn nghe hắn sắp xếp.
Ở trên xe ngựa hắn nói cho nàng biết hai chuyện…
"Tiểu Mị, muội phải nhớ kỹ, thứ nhất, ta sẽ không để muội đi đến Tây Nhạc,
cho nên bất luận trước mặt phụ hoàng ta nói cái gì, chẳng qua đều là
diễn trò cho hắn xem. Thứ hai, muội không cần lo lắng cho tương lai
chính mình và người nhà, bởi vì tất cả có ta, hiểu chưa? Chuyện đó chắc
như đinh đóng cột."
"Ừ." Nàng mặc hắn ôm ở trong ngực, cuộn mình thành một vật nhỏ tròn, dốc lòng cẩn thận nuông chiều chính mình, có
thể dùng dáng vẻ bốc đồng mà ỷ lại vào hắn.
Nàng không biết
Hoàng Phủ Mông muốn an bài tương lai của nàng thế nào, nàng chỉ biết là, nếu như có thể không gả đi xa, còn có thể tiếp tục theo bên cạnh hắn,
tiếp tục được hắn sủng ái như vậy, nàng nguyện ý dùng tính mạng để trao
đổi.
Nhưng mà, hôm nay lúc Hoàng thượng dùng giọng điệu phụ
hoàng từ ái hỏi thăm hôn sự Hoàng Phủ Mông và Thu Hoằng tỷ, mộng đẹp cả
đêm của nàng cũng bị thức tỉnh. Đúng vậy nha, hắn sẽ phải lấy người
khác, người đó gần gũi đáng quý, ôn nhu mỹ lệ Thu Hoằng tỷ, sắp là thê
tử của hắn rồi…
"Về chuyện Thu Hoằng không cần muội quan tâm,
hai chúng ta chỉ là bằng hữu, không có tình yêu nam nữ." Hoàng Phủ Mông
cúi đầu nhìn nàng đang cắn môi, lại nói một câu: "Nàng cũng không có bài xích chuyện của chúng ta."
"Muội có thể hầu hạ các ngươi thật
tốt." Chu Tĩnh Dương đơn thuần mà nghĩ: "Nếu như các ngươi đi bảy đài,
muội có thể cùng đi giúp các ngươi giặt giũ nấu cơm… A, không, huynh là
Vương gia, sẽ có rất nhiều người giúp huynh làm những việc này." Nàng
nổi giận một chút, rồi cổ vũ chính mình: "Nhưng mà muội sẽ làm cực kỳ
chăm chỉ."
Hoàng Phủ Mông không khỏi nở nụ cư