Polly po-cket
Vương Gia Lấy Vợ

Vương Gia Lấy Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324122

Bình chọn: 9.5.00/10/412 lượt.

ời: "Ta cũng không

thiếu nha hoàn." Hắn nháy mắt nhìn: "Muội có lòng như vậy, hay là lúc

chúng ta động phòng hoa chúc, thì canh giữ ở cửa ra vào, giúp ta theo

dõi người khả nghi."

Vừa nghe hắn nói như vậy, tim Chu Tĩnh Dương mạnh mẽ thắt chặt, nhẹ giọng thở dài: "Được…"

Hắn cười to thành tiếng, cầm tay nàng lên cắn một cái: "Tiểu Mị, thì ra muội rộng lượng như vậy nha."

Chu Tĩnh Dương đau đến khẽ kêu một tiếng, vội vàng xoa xoa dấu răng trên mu bàn tay.

"Tay đau sao? Tay đau hơn hay tâm đau hơn?"

"Tâm đau hơn." Nàng thổi khí lên mu bàn tay, chợt phát hiện mình bị hắn lừa, lúc vô tình nói ra lời trong lòng, thoáng cái mặt liền đỏ: "Huynh ức

hiếp muội."

"Ta sẽ chỉ ức hiếp người trong lòng, người không

thích, ngay cả nhìn ta cũng lười nhìn." Ôm vai nàng, Hoàng Phủ Mông yên

lặng một lúc rồi nói: "Sau khi muội trở về phải thu dọn hành trang thật

nhanh."

"Muốn muội đi sao?"

"Theo ta cùng đi, đi bảy đài."

"Nhưng mà bên cạnh…"

“Ở đây sẽ có người giải quyết hậu quả thật tốt, muội sợ gì? Lo lắng cho cha mẹ sao? Ta sẽ mang bọn họ cùng đi."

Nàng mở to đôi mắt hắc bạch phân minh, yên lặng nhìn hắn.

Hoàng Phủ Mông không hiểu hỏi: "Vì sao nhìn ta như vậy? Muốn hỏi gì thì hỏi."

"Huynh… thật giống như núi đá." Nàng sâu kín nói, không biết là tán thưởng hay đang cảm khái.

Đôi mắt đen như mực của hắn, vui vẻ nhẹ nhàng, ôm nàng chặt hơn chút nữa:

"Vậy nên, muội có thể dựa vào ta, chỉ cần núi không đổ, muội sẽ mãi mãi

an toàn."

"Nếu núi đổ, muội sẽ nhảy xuống biển theo núi."

Nàng đột nhiên liều lĩnh nói ra lời ngây ngốc đó, chọc hắn không nén được lại vui vẻ cười to.

***

"Hắc Nha môn gì đó có thể không cần quan tâm nữa, bây giờ ta mặc kệ sự kiện kia."

Hoàng Phủ Đông nhất thời không hiểu: "Nhị ca, tại sao lại không tra xét? Khó

có chút manh mối, đệ sắp tra được chủ nhân phía sau rồi, huynh biết môn

chủ Hắc nha môn có một tiệm ăn buôn bán ở kinh thành chưa? Nghe nói tiệm ăn sát vách với phủ Lễ bộ Thượng thư Phác Thịnh Trí, Nhị ca, bây giờ

làm sao đây?"

"Quản hắn làm gì, chỉ cần lúc này hắn không đến

phiền ta, ta có thể tha cho hắn một con đường sống." Hoàng Phủ Mông sờ

cằm: "Ngày mai ta sẽ đi bảy đài."

"Ngày mai?" Hoàng Phủ Đông

giật mình mở to mắt, cho là mình nghe lầm. "Không phải nói tháng sau mới đi sao? Mấy vạn nhân mã còn chưa chuẩn bị tốt."

"Thật ra cũng

sắp xong rồi, mấy hôm nay ta ở Binh bộ vẫn đang vội chuyện này, chẳng

qua không nói trước cho đệ biết thôi. Ta muốn hành động cẩn mật một

chút, đừng để quá nhiều người tra được manh mối."

"Vì sao?"

"Bởi vì ta không muốn có người giật dây mình." Hoàng Phủ Mông nở nụ cười bí hiểm khiến Hoàng Phủ Đông không thể hiểu.

"Nhị ca sợ phía Thái tử gây phiền toái sao? Nhưng Nhị ca đi đóng quân ở bảy đài, được phụ hoàng chấp thuận mà."

"Thái tử thì có gì đáng để đệ bận tâm? Ngay cả giết người cũng phải mượn tay

người khác." Hắn lại nói: "Lần này ta đi, ước chừng phải hết một năm, đệ ở kinh thành hãy hạn chế một chút, phạm sai lầm, ta cũng sẽ không vượt

ngàn dặm xa xôi quay về cứu đệ."

Tâm tình Hoàng Phủ Đông thoáng

cái trở nên phiền muộn: "Nhị ca không ở trong kinh, đệ phải nhìn không

ít sắc mặt của Thái tử, dứt khoát đệ cũng cùng đi với huynh luôn."

"Khó mà làm được, đệ phải ở lại trong kinh gửi cho ta tin tức do thám."

Hoàng Phủ Mông cười nói: "Đệ cũng đừng nghĩ sự việc khó như vậy, nói

không chừng ngày nào đó phụ hoàng nhớ ta, sẽ sớm gọi ta trở về."

Hắn lo lắng nói: "Phụ hoàng sẽ không nhân lúc huynh vắng mặt, trực tiếp nhường ngôi cho thái tử chứ?"

Hoàng Phủ Mông lắc đầu: "Phụ hoàng sẽ không, trước giờ hắn nắm giữ hoàng

quyền rất chặt, đối với thái tử, tới giờ hắn cũng chưa yên tâm."

"Huynh đi vội vàng như vậy, còn hôn sự của huynh và Thu Hoằng tỷ làm sao đây?"

Hắn trầm ngâm một chút: "Ta sẽ dẫn nàng cùng đi, tránh cho nhà nàng bị người đàm tiếu."

"Đệ lại càng không hiểu, huynh cũng không phải đào hôn, vì sao đi gấp như vậy chứ?"

Hoàng Phủ Mông cười cười: "Thật ra… Đúng là đào hôn đó." Hôm nay Hoàng Phủ Bác vừa mới thức dậy chuẩn bị rửa mặt vào triều sớm, Thái tử đã vội vàng cầu kiến.

Lúc hắn tuyên triệu Thái tử vào, vẫn chưa hết buồn ngủ, xoa huyệt thái dương hỏi: "Xảy ra đại sự gì à?"

"Mông vương xuất kinh, phụ hoàng biết chuyện này không?" Hoàng Phủ Thiện vội vàng hỏi.

"Xuất kinh?" Hoàng Phủ Bác sững sờ.

"Vừa rồi có người vào thông báo với nhi thần, nói lúc nửa đêm, Mông vương

cưỡng ép binh sĩ thủ thành mở cửa, mang một đám người đi ra khỏi thành,

bởi vì số người ra khỏi thành rất nhiều, tướng quân thủ thành không biết nguyên do, lại không dám đắc tội với Nhị đệ, đành phải vừa mở cửa, vừa

đưa tin cho nhi thần. Nhi thần mới đi một chuyến tới Binh bộ, người của

Binh bộ lại nói Nhị đệ phải đi bảy đài, phụ hoàng, không phải Nhị đệ

muốn trước khi thành thân, lại đi bảy đài chứ?"

Hoàng Phủ Bác

vừa nghe, lập tức thanh tỉnh, mày rậm nhíu lại thật chặt, ánh mắt thâm

trầm: "Chuyện này trẫm không biết, gọi người của Binh bộ tới gặp trẫm!"

Binh bộ Thượng thư vốn đang chờ ngoài cửa cung chuẩn bị vào triều, nghe được l