sống? Vậy mà Nguyệt Vô Thương đã đẩy cửa đi ra
ngoài, Dạ Nguyệt Sắc chỉ đành vô lực nằm lỳ ở trên giường, cắn môi, chịu nhịn
bụng xé đau từng cơn từng cơn một, cho đến Nguyệt Vô Thương đã mang theo Bắc
Đường tiến vào.
Như
cũ là một sợi chỉ đỏ lượn quanh ở cổ tay Dạ Nguyệt Sắc, Nguyệt Vô Thương ngồi
ở mép giường, đem Dạ Nguyệt Sắc ôm vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi Bắc
Đường: "Thế nào?"
Bắc
Đường cúi đầu, chậm rãi thu hồi tơ hồng, chậm rãi nói: "Đây là bởi vì bị
lạnh, cộng thêm hai ngày này có chút mệt nhọc, nghỉ ngơi không tốt. Khác Đoàn
Tụ Cổ cũng là có chút tổn thương thân thể, chỉ cần giữ bụng ấm áp, chỉ cần kê
đơn thuốc điều trị sẽ có chuyển biến tốt. . . . . ."
Bị
lạnh? Một mình đơn độc, cảnh tượng tiếng đàn làm bạn không thể xóa nhòa lại
hiện ra trong đầu Nguyệt Vô Thương, nàng ở trong viện đứng cả đêm, chỉ vì tiếng
đàn của một người. . . . . . Khóe miệng Nguyệt Vô Thương gợi lên một nụ cười
cực diêm dúa lẳng lơ, rất tốt!
Che
dấu ý nghĩ trong lòng, hướng về phía Bắc Đường nói: "Đem thuốc đưa tới
đây. . . . . ."
Bắc
Đường đáp một tiếng, đóng kín cửa đi ra ngoài.
Thuốc?
! Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe, đột nhiên liền nghĩ đến Bắc Đường hôm đó mở Hoàng
Liên, lúc này trong miệng cũng còn cảm thấy rất đắng, yếu ớt kêu la một tiếng:
"Không cần uống thuốc. . . . . ."
Nguyệt
Vô Thương đưa tay bao trùm bụng của Dạ Nguyệt Sắc, đem nội lực chậm rãi rót vào
trong cơ thể Dạ Nguyệt Sắc, một dòng nước ấm trải qua, Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm
thấy cảm giác đau đớn nơi bụng biến mất không ít, đầu ngón tay của Nguyệt Vô
Thương nhẹ nhàng ở rốn của Dạ Nguyệt Sắc trở xuống hai ngón tay đè lại, mang
theo sức nóng xoa bóp, khiến Dạ Nguyệt Sắc nhất thời cảm giác tốt hơn nhiều.
"Sắc
Sắc, có thấy khá hơn chút nào không?" Nguyệt Vô Thương cau mày, cho dù tức
giận nàng phong phanh đứng cả đêm, tức giận tiếng đàn của người nào đó khiến
cho nàng cả đêm không ngủ, nhưng mà hắn lại không thể hạ được quyết tâm không
quan tâm đến nàng, bỏ mặc nàng. Chỉ có thể vừa đè bụng của Dạ Nguyệt Sắc, vừa nhẹ
giọng mà hỏi.
"Nguyệt
Nguyệt, không uống thuốc. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc thoải mái tựa vào trong
lòng Nguyệt Vô Thương, khóe miệng nâng lên một nụ cười giảo hoạt, xem ra kết
hôn cũng có chỗ tốt của kết hôn, không phải hắn tốt hơn nhiều so với Đỗ Quyên,
cũng không phải là cưng chiều nàng như vậy sao.
Nguyệt
Vô Thương lơ đễnh cười cười, tại sao có thể không uống thuốc? Hắn tự nhiên có
phương pháp để cho nàng ngoan ngoãn uống thuốc, động tác trên tay càng phát ra
ôn nhu, hôm nay để cho nàng hảo hảo nghỉ ngơi cũng tốt, dù sao bọn họ có một
đời. Cả đời để cho hắn đem nàng ôm vào trong lòng tất cả những người không liên
quan biến mất, cả đời khiến cho trong lòng nàng chỉ có một mình hắn.
Không
lâu sau, đau đớn nơi bụng của Dạ Nguyệt Sắc đã giảm bớt, dựa vào bên trong cái
ôm ấm áp của Nguyệt Vô Thương ấm áp, an toàn ngủ thiếp đi.
Trong
giấc mộng, không có đau đớn quấn lấy, chỉ có hình ảnh một màn lại một màn khiến
cho người ta mặt hồng tim đập, còn có chính là chóp mũi một luồng mùi thuốc như
rất đắng.
Dạ
Nguyệt Sắc miễn cưỡng mở mắt, nhìn Nguyệt Vô Thương đang cầm một chén thuốc bốc
hơi nóng, hướng về phía nàng đi tới. Dạ Nguyệt Sắc không tự chủ đem thân thể co
rụt lại vào trong chăn, vẻ mặt phòng bị nhìn Nguyệt Vô Thương.
"Sắc
Sắc, uống thuốc . . . . . ." Nguyệt Vô Thương ngồi vào bên giường, thổi
thổi chén thuốc, múc một muỗng thuốc, đưa tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, Dạ
Nguyệt Sắc quay mặt, yếu ớt nói: "Không uống. . . . . ."
"Không
uống cũng được, vậy sau khi nàng khỏe lại, một tháng đừng nghĩ ra gian phòng
này. . . . . ." Nguyệt Vô Thương nheo lại đôi mắt hoa đào từ trên xuống
dưới quét Dạ Nguyệt Sắc một cái, còn có trên miệng có một nụ cười tà ác, hứng
thú trong mắt đương nhiên không cần phải nói cũng biết.
Cả người
Dạ Nguyệt Sắc run lên, hình ảnh xuất hiện trong mộng mới vừa rồi lại xuất hiện
lần nữa ở trong đầu, tên cầm thú này, sắc mặt đỏ lên, mắng to một tiếng:
"Sắc lang. . . . . ."
Nguyệt
Vô Thương chỉ cười cười lơ đễnh, hoa đào tràn ngập trong mắt, cứ như vậy miễn
cưỡng nhìn Dạ Nguyệt Sắc, trong ánh mắt thần sắc đầy lưu manh, khiến Dạ Nguyệt
Sắc xác nhận suy nghĩ trong lòng mình, thầm mắng một tiếng khốn kiếp, một bộ
dáng xả thân vì nghĩa nhận lấy chén thuốc trong tay Nguyệt Vô Thương, nắm lỗ
mũi uống một hơi cạn sạch
Mới
đưa chén từ ngoài miệng lấy ra, một viên đường liền xuất hiện ở khóe miệng Dạ
Nguyệt Sắc, vô cùng hung hăng không hề kiềm chế cắn viên đường mà Nguyệt Vô
Thương đưa tới, vẫn không quên nhe răng trợn mắt cắn
lên ngón tay của người kia hai cái làm.
"Ưm.
. . . . ." Vừa nghe thanh âm mất hồn, Dạ Nguyệt Sắc vội vàng buông ngón
tay Nguyệt Vô Thương ra, ngước mắt giận dữ mà nhìn nam nhân trước mắt kêu như
vậy khiến cho người khác mơ màng, chỉ thấy người nọ lấy ngón tay mà nàng mới vừa
rồi còn cắn qua bỏ vào trong miệng, liếm liếm đầy sắc tình, mặt Dạ Nguyệt Sắc
Sắc đỏ lên, lại mắng to một tiếng: "Sắc lang. . . . . .
"Sắc
lang ở đâu hả ?" Nguyệt Vô