XtGem Forum catalog
Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210550

Bình chọn: 8.5.00/10/1055 lượt.

Dạ tiểu thư có thích ta hay

không?"

Nguyệt

Lưu Ảnh hớp một ngụm rượu, ánh mắt mê ly nhìn Vương Duẫn một chút, lảo đảo đứng

lên, đi tới trước mặt Vương Duẫn, đầu lưỡi thắt lại nói: "Duẫn Chi, Khuynh

nhi, nói, muốn, muốn gả cho, gả cho ta, tại sao ta không có, cao hứng, hức, như

trong tưởng tượng, vậy?"

"A

Ảnh, ngươi nói Dạ tiểu thư có nguyện ý gả cho ta hay không?" Vương Duẫn

uống một ngụm rượu, run run rẩy rẩy đứng lên, cùng Nguyệt Lưu Ảnh nhìn

nhau.

Hai

người tất cả tự ai nấy nói, ông nói gà bà nói vịt, vừa uống rượu, đá một

đống bầu rượu bày bên chân, vừa đánh nấc Men say mông lung, hai người

song song ngồi vào trên băng đá.

"Dạ

Nguyệt Sắc trước kia yêu thích ta!" Ánh mắt của Nguyệt Lưu Ảnh có chút

trống rỗng, tự lẩm bẩm, uống một ngụm rượu, chỉ cảm thấy đầu hỗn loạn, trong

đầu sáng ngời ra hai hình ảnh, một lê hoa đái vũ điềm đạm đáng yêu, một lúm

đồng tiền như hoa tinh nghịch sống động. Nguyệt Lưu Ảnh lẩm bẩm mà nói

một câu: "Dạ Nguyệt Sắc ta không thể nào thích ngươi, quyết không thích

ngươi!"

"Không

thích ngươi, không thích ngươi!" Vương Duẫn uống một ngụm rượu, thì thầm

theo Nguyệt Lưu Ảnh, sau đó cười khúc khích nói: "Dạ tiểu thư, phải gả cho

ta!"

"Bùm"

một tiếng, bầu rượu rơi xuống đất, vỡ tan tành, , rượu rơi vãi ra ngoài tan nát

dưới đất, tạo nên vô số bọt nước thật nhỏ. Hai người rốt cuộc ngã xuống trên

bàn đá, say đến bất tỉnh nhân sự, hoặc tự lẩm bẩm, hoặc ngáy khò khò, duy nhất

giống nhau chính là khẽ nhíu mày.

Gió

mùa hạ nhẹ nhàng thổi qua, đêm lạnh như nước. . . . . .

Kết

quả sau khi say rượu chính là, đầu đau muốn nứt ra.. Dạ Nguyệt Sắc tỉnh

lại chính là buổi trưa ngày thứ hai , vuốt vuốt đầu có chút đau, mơ mơ

màng màng nhìn một chút bốn phía, hét lên: "Đỗ Quyên. . . . . ."

Đỗ

Quyên ứng tiếng bước vào, đem canh giải rượu đã sớm chuẩn bị xong đưa cho Dạ

Nguyệt Sắc, sau đó dùng một loại ánh mắt tinh tinh nhìn Dạ Nguyệt Sắc, Dạ

Nguyệt Sắc đem chén không đưa cho Đỗ Quyên, bị loại ánh mắt thăm dò của nàng ấy

có chút kì lạ.

"Nhìn

cái gì vậy, hiện tại mới phát hiện tiểu thư nhà em là mỹ nữ sao!" Dạ

Nguyệt Sắc đá lông nheo, miễn cưỡng bắt đầu rời giường.

Đỗ

Quyên méo miệng thu hồi lại ánh mắt thăm dò, tiểu thư nhà nàng dáng dấp

rất đẹp, nhưng phải tài hoa lại không có tài hoa, muốn hiền tuệ lại không hề

hiền tuệ, cho nên Đỗ Quyên uất ức, tại sao quen biết với tiểu thư đều là tuấn

mỹ nam tử chứ.

À

quên mất, Vương công tử đưa thiệp mời tới. Đỗ Quyên đem thiệp mời đưa cho Dạ

Nguyệt Sắc, vừa nói: "Tiểu thư, Vương công tử của Vương Thượng thư phủ đưa

tới."

Dạ

Nguyệt Sắc nhận lấy mở ra, ba ngày sau dã ngoại ở Hương Sơn? Vậy cũng được

không tệ, mắt Dạ Nguyệt Sắc khẽ di chuyển, dù sao cũng rất nhàm chán, nhưng chỉ

có hắn và nàng? Có thể rất kỳ quái hay không?

Dạ

Nguyệt Sắc đem thiệp mời để lên bàn, tìm Nguyệt Nguyệt? Hình ảnh say rượu hôm

qua dần dần nổi lên, nàng không nhớ rõ nguyên nhân là cái gì, nhưng nàng giống

như là cường hôn người ta, trên mặt Dạ Nguyệt Sắc lại thoáng qua một tia đỏ ửng

thẹn thùng.

"Tiểu

thư, người không thoải mái sao, lại đỏ mặt?" Đỗ Quyên mặt ngây thơ đưa tay

đi sờ cái trán của Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc có chút thẹn thùng đẩy tay Đỗ

Quyên ra.

"Đỗ

Quyên, em đi tìm Phong công tử, nói với hắn ba ngày sau đi dã ngoại ở Hương

Sơn!" Dạ Nguyệt Sắc ngoài mạnh bên trong yếu nói với Đỗ Quyên, che giấu vẻ

không được tự nhiên của mình.

Đỗ

Quyên lơ đễnh nhìn tiểu thư nhà mình một chút, rất vui vẻ chạy đi tìm

Phong Hồi Tuyết, Phong công tử sáng nay dời đến tướng phủ ở, về sau là có thể

ngày ngày gặp được rồi.

. . .

. . .

Lúc

Dạ Nguyệt Sắc cùng Phong Hồi Tuyết đến Hương Sơn, Vương Duẫn đã đem tất cả lều

trại cũng đã xây dựng thỏa đáng, thậm chí ngay cả dụng cụ thiêu nướng đều có,

Dạ Nguyệt Sắc nhất thời vui vẻ.

"Duẫn

Chi, bản tiểu thư đến rồi!"

"Duẫn

Chi, chúng ta đã đến!"

Dạ

Nguyệt Sắc hướng về phía người người cùng lên tiếng đồng thời với nàng, chỉ

thấy người nọ cũng nhìn về hướng nàng. Đó không phải là Hồ Ly Tinh cùng tên

nhân yêu đó sao! Dạ Nguyệt Sắc chu mỏ, thật là cừu nhân không thể buông tha a!

Bên

kia Tần Khuynh khẽ nhíu nhíu mày, đối với Dạ Nguyệt Sắc ở chỗ này bày tỏ rất

không khoái trá. Nguyệt Lưu Ảnh cau mày, nói đồng ý đến dã ngoại ở Hương Sơn

này, vốn là chuẩn bị tới nơi thanh tĩnh này, loại bỏ suy nghĩ khó chịu trong

lòng trong, hảo hảo cùng Khuynh nhi chung đụng, dĩ nhiên là sẽ không nghĩ đến

những thứ rắc rối kia nữa, nhưng nào có thể đoán được Dạ Nguyệt Sắc cũng ở đây.

Vương

Duẫn nhìn Phong Hồi Tuyết bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, vốn là muốn cùng Dạ tiểu thư

một chỗ , nhưng lại cảm thấy không ổn mới đưa A Ảnh cùng Tần cô nương gọi tới,

như vậy có đôi có cặp hơn tốt!

"Ngược

lại thêm nhiều người thêm náo nhiệt mà!" Khi năm người ngươi nhìn ta, ta

nhìn ngươi, một thanh âm biếng nhác vang lên, giọng nói không chút để ý rất

nhanh làm cho người ta liên tưởng đến một thân biếng nhác, khí chất yêu nghiệt

tà mị nào đó.

Dạ

Nguyệt Sắc vừa nghe đến thanh âm này, phản xạ có điều kiệ