pacman, rainbows, and roller s
Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220440

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

ác?”

Lãnh Như Tuyết nhìn bộ dạng nước mắt đầy mặt của Liên Đường, lòng mềm hẳn, nhẫn nại nói: “Nàng đừng suy nghĩ lung tung, đại phu nói cơ thể nàng đang rất yếu, nàng vẫn là nghỉ ngơi cho tốt đi!”

Liên Đường nắm chặt lấy tay Lãnh Như Tuyết, dựa đầu vào lòng hắn, khóc không thành tiếng nói: “Tuyết Nhi vẫn còn trách ta đúng không? Tuyết Nhi…….năm ấy ta gả cho hắn ta, thật ra là bị ép buộc a………hoàng thượng không đồng ý cho chúng ta ở cùng nhau, ta……ta là sợ liên lụy Tuyết Nhi vì ta mà chịu khổ……..nên mới không thể không đồng ý…..”

Nói tới đây, cả người Liên Đường run rẩy, hai tay ôm chặt lấy Lãnh Như Tuyết, khóc: “Tuyết Nhi……có biết không? Những năm nay, ta vẫn luôn không quên Tuyết Nhi…….tim của ta……vẫn là của Tuyết Nhi…….Tuyết Nhi……. người ta yêu là Tuyết Nhi a…….”

Lãnh Như Tuyết nhìn Liên Đường dựa trong lòng hắn, khóc lóc thảm thương kia, cuối cùng vẫn không nhẫn tâm đẩy ả ra, qua một lúc sau, mới cay giọng nói: “Liên Đường, nếu như nàng không quên được ta, vậy thì, tại sao những năm nay nàng không đến tìm ta?” Liên Đường nước mắt nhòe nhoẹt nhìn Lãnh Như Tuyết, nghẹn ngào nói: “Tuyết Nhi, trong lòng ta bất cứ lúc nào cũng có Tuyết Nhi, nhưng mà, lúc ấy hắn ta vẫn chưa từ ta….. Tuyết Nhi……Liên Đường sau này không còn rời xa Tuyết Nhi nữa……Tuyết Nhi….ta thật sự rất nhớ Tuyết Nhi…….”

Nhìn Liên Đường vừa khóc vừa thổ lộ tình ý đối với hắn, lòng Lãnh Như Tuyết thầm nhói đau, hắn đã từng yêu qua Liên Đường, bởi vì ả là người nữ nhân đầu tiên hắn yêu, tình yêu thuần khiết của hắn, chính là đã cho ả.

Năm ấy, khi hắn chính mắt nhìn thấy ả thành thân cùng người khác, lòng đau như cắt, hắn khi ấy, đã ước ao biết bao nhiêu, ả có thể từ bỏ tất cả, cùng hắn rời khỏi.

Nhưng, ả cuối cùng vẫn lựa chọn người khác, dù cho năm ấy ả có bị ép đi chăng nữa, nhưng mà, nếu như ả không yêu người nam nhân kia, hà tất trước đó không tìm đến hắn? Nếu như ả đến tìm hắn sớm hơn, vậy thì hắn nhất định sẽ rất vui mừng, vì tình yêu của ả dành cho hắn vẫn không thay đổi.

Nhưng, nay đã quá trễ, trong lòng hắn đã có tiểu nữ nhân khác, những ngày tháng qua, hắn đã biết được, hắn không thể nào từ bỏ nàng, vì khi nhìn bộ dạng tổn thương của nàng, lòng hắn, đau.

Nghĩ tới đây, Lãnh Như Tuyết khẽ thở dài, cay giọng nói: “Liên Đường, ta xin lỗi……”

Nghe thấy Lãnh Như Tuyết đột nhiên nói xin lỗi, cơ thể Liên Đường khẽ cứng đờ, nhưng mà, ả rất nhanh đã nở nụ cười gượng ép, nhìn Lãnh Như Tuyết, ngữ khí hoang mang nói: “Tuyết Nhi, đừng nói xin lỗi ta, Tuyết Nhi vẫn còn yêu ta phải không? Hãy nói với ta, Tuyết Nhi vẫn còn yêu ta…….”

Đối mặt với sự truy hỏi cố chấp của Liên Đường, Lãnh Như Tuyết chỉ trầm mặc, hắn không thể cho ả bất kì lời khẳng định nào.

Bởi vì, hắn đã không còn yêu ả nữa, bây giờ, người chiếm giữ lòng hắn là một tiểu nữ nhân khác, đối với Liên Đường, hắn ngoài đồng tình với ả ra, đã không còn bất kì cảm giác nào nữa, tình yêu trước kia của hắn đối với ả, theo năm tháng mà phôi pha, bất tri bất giác, đã biến mất trong lòng hắn.

Không có được câu trả lời của Lãnh Như Tuyết, lòng Liên Đường càng hoang mang, hai tay ả nắm chặt lấy gấu áo Lãnh Như Tuyết, khóc nói: “Tuyết Nhi……trả lời ta đi……Tuyết Nhi vẫn còn yêu ta mà…….đúng không…..đúng không…………?”

Lãnh Như Tuyết nhẹ nhàng kéo tay ả ra, sau đó quay mặt đi, nói: “nàng mệt rồi, hãy nghỉ ngơi đi!”

Nhìn cảnh sắc bên ngoài, Lãnh Như Tuyết kinh ngạc cảm thấy sắc trời bất tri bất giác đã tối, nghĩ tới Ưu Vô Song, lòng hắn khẽ có chút bất an, tiểu nữ nhân đó, hôm nay nhất định đang rất giận hắn.

Sự bất an thoáng qua trên mặt Lãnh Như Tuyết, không thoát khỏi cặp mắt của Liên Đường, trong lòng ả đố kị, đột nhiên hai tay ôm chặt lấy Lãnh Như Tuyết: “Tuyết Nhi…………..đừng đi………….”

Trong lòng Lãnh Như Tuyết đang nhớ đến Ưu Vô Song, đối với sự bám víu không dứt của Liên Đường đã bực tức vô cùng, hắn nhìn Liên Đường ôm chặt lấy hông hắn, trầm giọng nói: “Liên Đường, đừng quậy nữa, ta còn có việc, cơ thể nàng không khỏe, hãy nghĩ ngơi sớm đi!”

Dứt lời, hắn hất bỏ tay Liên Đường, không nhìn ả, không chút do dự quay người rời khỏi.

Nhìn Lãnh Như Tuyết vô tình rời đi, Liên Đường phút chốc ngã xuống giường, khóc thành tiếng.

Người nam nhân này từng yêu ả sâu nặng, nay đã yêu người khác, người hắn nhớ nhung bây giờ không còn là ả, mà là người nữ nhân đẹp nghiêng thành kia!

Ả không cam tâm, ả thật sự không cam tâm, năm ấy hắn yêu ả biết bao, làm sao có thể