yêu người nữ nhân khác?
Đối với người non nớt năm ấy, ả có thể buông tay, nhưng nay, đối diện với người tuấn mĩ thành thục như hắn, ả thật sự không muốn buông tay! Không, ả không thể buông tay, hắn là của ả, hắn chỉ có thể yêu ả!
Lớn bước đi ra khỏi tẩm thất của Liên Đường, Lãnh Như Tuyết nghe thấy tiếng khóc trong tẩm thất truyền lại, hắn tưởng rằng lòng hắ sẽ đau, nhưng mà, hắn phát hiện, lòng hắn rất bình tĩnh, đối diện với tiếng khóc của ả, lòng hắn thậm chí không có chút rung động.
Nghĩ tới Ưu Vô Song, Lãnh Như Tuyết bất giác tăng nhanh bước chân, đi về phía Vô Trần điện, rất nhanh, đã bỏ lại tiếng khóc của Liên Đường sau lưng.
Tuy nhiên, khi hắn bước vào Vô Trần điện, lòng bỗng nhiên bất an, bởi vì, hắn nhìn thấy, Vô Trần điện, một mảng tối om, cư nhiên không thắp đèn.
Sự bất an trong lòng, khiến hắn nhanh bước bước vào, hắn quẹt diêm thắp sáng nến trong Vô Trần điện, nhưng lại phát hiện đại điện không có một bóng người.
Sự bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt, trong đầu hắn không ngừng thoáng qua cảnh trong vường hôm nay, bộ dạng thương tâm tuyệt vọng của nàng, lòng hắn, phút chốc thắt lại, hắn cơ hồ nghĩ cũng không nghĩ, đẩy cửa tẩm thất ra.
Tuy nhiên, cảnh tưởng phảng vào trong mắt hắn, khiến hắn cả người như rơi xuống vực băng, một cảm giác hoang mang trước nay chưa từng có, bỗng chốc dâng lên trong người hắn!
Bên trong tẩm thất rất sạch sẽ, nhưng hắn lại cảm thấy dường như thiếu đi thứ gì đó!
Hắn lớn bước đi ra ngoài Vô Trần điện, tức giận gọi: “Người đâu!”
Qua một lúc sau, một lính canh trực ca mới chạy đến, nhìn thấy Lãnh Như Tuyết nộ khí đầy mặt, bất giác hai gối mềm nhũn, quỳ mạnh xuống đất, run rẫy nói: “Nô….nô tài…….tham kiến vương gia……..”
Lãnh Như Tuyết trán nổi gân xanh, lạnh lùng nhìn tên lính canh, hàn giọng nói: “Vương phi đi đâu rồi?”
Tên lính canh ấy nghe lời của Lãnh Như Tuyết, trong lòng thoáng sợ, vội run rẩy đáp: “Hồi……….hồi………vương gia……..nô tài……….nô tài không biết………….” Nghe thấy lời tên lính canh, Lãnh Như Tuyết đại nộ, hắn đá mạnh vào tên lính canh đang quỳ dưới đất, tức giận quát: “Tên nô tài người làm gì vậy? Ngay cả chủ tử đi đâu cũng không biết?”
Lính canh sợ đến mặt không còn sắc máu, run cầm cập nằm dưới đất, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, chỉ không ngừng cầu xin: “Vương gia tha mạng…….. vương gia tha mạng a…….”
Kì thực, việc này cũng không thể trách tên lính nhỏ này, hắn ta này là người trực ca Vô Trần điện lúc về đêm, ban ngày hắn ta nghỉ ngơi, căn bản không biết việc gì đã xảy ra, càng không biết vương phi vì sao đột nhiên biến mất, bay bị Lãnh Như Tuyết trút giận lên người, kì thực có chút oan uổng.
Nhưng mà, sau khi biết được Ưu Vô Song biến mất ở Vô Trần điện, Lãnh Như Tuyết đang lúc bạo nộ, nào có nghĩ kĩ điều này? Hắn lạnh lùng nhìn tên lính nhỏ, tức giận quát: “Người trực ca trong Vô Trần điện đâu? Toàn bộ gọi ra đây cho bổn vương! Hôm nay, nếu như không nói ra nơi của vương phi đang ở, các người hãy chờ mà rơi đầu!”
Tên lính canh bị dọa đến run rẩy, không dám chậm trễ nửa bước, nhanh chóng bò dậy, sau đó đi tìm người.
Qua một lúc sau, quản gia Lí ma ma vội vàng dẫn hạ nhan đến, nhìn thấy Lãnh Như Tuyết sắc mặt không tốt ngồi trong đại điện, vội lên trước hành lễ: “Vương gia, người đã đến rồi!”
Lãnh Như Tuyết không nhìn Lí ma ma, mà chỉ lạnh lùng hỏi: “Lí ma ma, ngươi làm quản gia như thế nào vậy? Ngay cả vương phi ra phủ từ lúc nào cũng không biết?”
Trong lòng Lí ma ma thoáng sợ, nhưng mà, bà ta rất nhanh đã kiên định trả lời: “hồi vương gia, việc này là vương gia vu oan cho lão nô, sáng nay, vì Liên Đường cô nương không được khỏe mà ngất đi, lão nô bận việc của Liên Đường cô nương, cho nên không hề biết vương phi rời phủ từ lúc nào!”
Nói rồi, Lí ma ma ngập ngừng, sau đó quay đầu lại nhìn những hạ nhân quỳ dưới đất quát: “Các ngươi là hạ nhân ở Vô Trần điện, thường ngày làm sao hầu hạ chủ tử? Ngay cả vương phi ra phủ, cũng không bẩm báo một tiếng?”
Những hạ nhân ấy nào có dám trả lời Lí ma ma? Kì thực, những hạ nhân này không ở Vô Trần điện, mà toàn bộ bị Lí ma ma cố ý điều đến nơi của Liên Đường, nhưng, họ không dám nói ra, bởi vì, họ đều sợ Lí ma ma báo thù.
Lãnh Như Tuyết không thèm quan tâm Lí ma ma, mà chỉ nhìn những hạ nhân quỳ dưới đất, tức giận nói: “Các ngươi không ở Vô Trần điện sao? Sao ngay cả vương phi đi đâu cũng không biết?”
Hạ nhân bị dọa đến trắng cả mặt, một quản sự run rẩy nói: “Hồi….hồi