Duck hunt
Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218662

Bình chọn: 9.5.00/10/1866 lượt.

́c trước nay là viện lạc vắng vẻ trong thất vương phủ, cũng là nơi hiu quạnh nhất, hắn cố ý an bài Vân Nhi và Niệm Nhi ở đó, là vì không muốn để Ưu Vô Song biết được.

Ngạo Phong thấy Lãnh Như Tuyết không lên tiếng, do dự một lúc, lại nói: “Vương gia, thái tử đến viếng, bây giờ lục vương gia đang bồi hắn ta ở tiền đường.”

Lãnh Như Tuyết khẽ nhíu hai mày, tuấn nhan phút chốc trầm hẳn, cười lạnh nói: “Hắn ta lại có ý định gì đây? Phụ hoàng long thể bất an, hắn ta đã đợi không kịp nữa rồi sao?”

Ngạo Phong trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên nói: “Vương gia, thái tử là đến cùng thái tử phi, nói là thái tử phi nhớ vương gia, cho nên mới đến thăm.”

Nghe thấy lời của Ngạo Phong, sắc mặt Lãnh Như Tuyết bỗng chốc tái xanh, năm năm trước, Ưu Vô Song đột nhiên mất tích, sau đó không tìm được tung tích, trong tình huống bất đắc dĩ, phụ hoàng vì thể diện của triều đình, miễn cưỡng đè ép tin này.

Cho nên, ngoài những người biết việc này ra, bách tính bên ngoài không hề biết việc này.

Phụ hoàng công bố với bên ngoài rằng, Ưu Vô Song vì thân mang bệnh nặng, cho nên hôn sự đình lại, sua đó thì yên hẳn.

Và việc này, Lãnh Như Băng biết rõ hơn ai hết, bây giờ hắn ta đưa Ưu Lạc Nhạn đến đây, lấy danh nghĩa là đến thăm tỉ tỉ bị bệnh đã lâu, thực tế, lại là vì nhắc lại chuyện cũ, lấy việc này mà đả kích hắn! Ngạo Phong liếc nhìn Lãnh Như Tuyết, trầm tư một lúc, lo lắng nói: “Vương gia, khi nãy lục vương gia nói rằng người đã vào cung, lần này thái tử đến không có ý tốt, chi bằng không gặp tốt hơn?”

Đôi môi mỏng của Lãnh Như Tuyết cong lên nụ cười lạnh: “Không gặp? Sao có thể không gặp? Hắn ta đã tìm đến tận cửa, ta sao có thể không gặp?”

Ngạo Phong thần sắc lo lắng, hắn trì trệ một lúc, muốn nói gì, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.

Lãnh Như Tuyết liếc nhìn Ngạo Phong, trong lòng tự khắc biết Ngạo Phong đang lo lắng gì, hắn bỗng cười một tiếng, nói: “Ngạo Phong, mọi việc bổn vương tự có chủ kiến, ngươi không cần lo lắng!”

Dứt lời, Lãnh Như Tuyết lớn bước rời khỏi.

Ngạo Phong nhìn theo bóng dáng của Lãnh Như Tuyết, tuy hắn ta biết vương gia đã sớm có chuẩn bị, nhưng hắn ta vẫn không nhịn được lo lắng.

Bởi vì, bây giờ nhìn bề ngoài, thế lực giữa vương gia và thái tử ngang nhau, vương gia tuy thông minh hơn người, nhưng lại có một nhược điểm chí mạng, và vương phi chính là nhược điểm đó!

Con người thái tử trước nay lãnh khốc, hơn nữa dã tâm cực lớn, một khi đã lật mặt, hắn ta sẽ không cho phép bất cứ một ai ngăn cản hắn ta đăng lên ngôi vị hoàng đế, đến lúc đó, chuyện của vương phi tự khắc không thể giấu được hắn ta, chỉ e là, vương phi sẽ bị cuốn vào cuộc chiến tranh đoạt vương vị đầy phong ba này.

Hơn nữa trong lòng của vương gia, vương phi có vị trí cực kì quan trọng, đến khi ấy, tình hình e là không lạc quan, và việc này chính là điều hắn ta lo lắng.

Đại đường.

Trên gương mặt tuấn mĩ của Lãnh Như Tuyết mang nụ cười giễu cợt, đôi mâu thâm trầm thoáng lộ tia băng lạnh, hắn đang nhìn Lãnh Như Băng lúc này đang ngồi trên chính vị, từng bước từng bước đi vào đại đường, cười nói: “Không biết đại hoàng huynh hôm nay đến thăm có việc gì? Thần đệ vừa mới vào cung thăm phụ hoàng, không thể kịp lúc ra nghênh đón đại hoàng huynh, mong đại hoàng huynh thứ tội.”

Lãnh Như Băng nhìn Lãnh Như Tuyết, ánh mắt thoáng qua tia lạnh lùng, nhưng trên mặt lại thoáng qua nụ cười vô hại, nói: “Thất hoàng đệ nói gì thế? Thất hoàng đệ chinh chiến năm năm, lần này khải hoàn trở về, tự khắc nên cùng phụ hoàng gặp mặt, việc này sao có tội được?”

Lãnh Như Tuyết mỉm cười, bất động thanh sắc nhìn Ưu Lạc Nhạn ngồi bên cạnh Lãnh Như Băng, nói: “Bây giờ phụ hoàng long thể bất an, đại hoàng huynh ngày bận ngàn việc, hôm nay sao lại có thời gian đến phủ của thần đệ?”

Thần sắc Lãnh Như Băng không đổi, hắn vờ ôn nhu nhìn Ưu Lạc Nhạn, cười nhẹ một tiếng, nói: “Lạc Nhạn đã nhiều năm nay không gặp Vô Song, trong lòng thương nhớ tỉ tỉ, cho nên, bổn thái tử đưa Lạc Nhạn đến thăm nàng ấy!”

Nói rồi, Lãnh Như Băng ngừng lại, rồi cười nói: “Không biết Vô Song gần đây sức khỏe có đỡ hơn chút nào không?”

Lãnh Như Phong nghe thấy lời của Lãnh Như Băng, hai mi nhíu chặt, hắn ta liếc nhìn Lãnh Như Tuyết thần sắc âm trầm kia, đột nhiên cười nói: “Đại hoàng huynh, việc ở Thanh Sơn trấn, sao đại hoàng huynh có thể quên được chứ? Vô Song có khỏe hay không, đại hoàng huynh không phải là người rõ nhất sao?”

Nói rồi, Lãnh Như Phong lạnh lùng n