ột lần, mỗi lần phát tác khiến ả ta đau không muốn sống, cơ hồ muốn tự kết liễu đời mình, nhưng mà người nam nhân tựa ác ma Lãnh Như Băng này lại không để ả ta chết!
Mỗi khi ả ta độc phát tác, hắn ta đều ngồi một bên nhìn ả ta đau rên rỉ, cực khổ ai cầu, mãi cho đến khi ả ta không còn nhịn được nữa, lăn lộn dưới đất, muốn tự sát thì hắn ta mới cho ả ta thuốc giải.
Còn ả ta, trước mặt hắn ta, thậm chí cả phủ thái tử, đã không còn chút địa vị nào, ả ta bây giờ chỉ là một người tạm thời lén sống mà thôi, kiêu ngạo của ả ta, tôn nghiêm của ả ta, sớm đã biến mất không còn hình bóng trong những cơn hành hạ đau khổ này!
Việc duy nhất ả ta có thể làm bây giờ chính là hy vọng Lãnh Như Băng có thể bỏ qua cho ả ta, cho ả ta thuốc giải, dù cho hắn ta có từ ả ta, đem chuyện xấu của ả ta công bố thiên hạ, ả ta cũng mặc!
Ả ta đã không còn sức lực đố kị căm giận bất cứ một ai, ả ta bây giờ chỉ hoài niệm những đối tốt của Lãnh Như Tuyết khi xưa, đúng vậy, ả ta hối hận rồi, ả ta hối hận khi ấy không nên hao phí tâm tư để lên nhầm kiệu hoa, ả ta không nên tham địa vị thái tử phi này mà cố chấp gả cho Lãnh Như Băng!
Bởi vì, hắn ta không phải là người, hắn ta là một ác ma lãnh khốc vô tình! Bởi vì hắn ta, ả ta bây giờ mới rơi vào cảnh này!
Đồng thời, trong lòng ả càng hận người tỷ tỷ cùng cha khác mẹ Ưu Vô Song tận xương tủy! Nếu như không phải nàng, Lãnh Như Băng dù không yêu ả ta, cũng tuyệt đối không lạnh nhạt ả ta, nếu như không phải Ưu Vô Song, ả ta sẽ không bị đố kị làm cho mù quáng mà đồng ý yêu cầu của tên sát thủ!
Tất cả đều do nàng hại ả ta, ả ta hận nàng, rất hận nàng!
Ả ta từ nhỏ cái gì cũng ưu tú hơn nàng, dựa vào đâu mà ả ta phải chịu hành hạ, còn ả ta có được hạnh phúc? Dựa vào cái gì mà nàng hơn ả ta? Ả ta không cam tâm, ả ta muốn trở lại bên cạnh Lãnh Như Tuyết, muốn giành lại hạnh phúc vốn dĩ thuộc về ả ta! Ả ta phải báo thù, nhưng mà trước đó ả ta cần có được thuốc giải của Lãnh Như Băng, nếu không dù ả ta có rời khỏi thái tử phủ, cũng chỉ có con đường chết!
Ưu Lạc Nhạn nằm bò dưới chân Lãnh Như Băng khóc lóc, ả ta lúc này nhìn không có tôn nghiêm gì, trên người ả không nhìn ra khí độ và tôn quý của một thái tử phi, ả ta bây giờ như một người tuyệt vọng, trong bể khổ ai cầu tia sống sót. Nhìn rất thấp kém!
Nhưng tiếc là, ánh mắt lạnh băng của Lãnh Như Băng không thấy được một tia thương tiếc, đối diện với ai cầu của Ưu Lạc Nhạn, hắn ta không động đậy đứng dậy, phảng phất như một sư tử lãnh khốc vô tình, cúi nhìn mồi săn của mình!
Hắn ta là một nam nhân, càng là một nam nhân kiêu ngạo, hắn ta tuy không yêu Ưu Lạc Nhạn, nhưng Ưu Lạc Nhạn dù sao cũng là thái tử phi của hắn ta, hắn ta sao có thể nhẫn nhịn được bị thái tử phi trên danh nghĩa của mình phản bội?
Hắn ta sẽ không bỏ qua cho ả ta dễ dàng, hắn ta không giết Ưu Lạc Nhạn ngoài e ngại thân phận ả ta là thái tử phi ra, chính là vì phụ thân của Ưu Lạc Nhạn là Ưu Thành Minh đương kim thừa tướng có quyền lực nhất trong triều, cho nên hắn ta mới không giết Ưu Lạc Nhạn!
Bởi vì thứ hắn ta cần nhất bây giờ, chính là thế lực trong triều của Ưu Thành Minh, dù cho vì quan hệ của Lãnh Như Tuyết và Ưu Vô Song, Ưu Thành Minh không biểu hiện rõ giúp hắn ta, nhưng giữ mạng Ưu Lạc Nhạn lại, có thể lôi kéo Ưu Thành Minh không theo phe Lãnh Như Tuyết!
Đây, mới chính là nguyên nhân hắn ta không giết Ưu Lạc Nhạn!
Nhưng mà, không giết ả ta, không có nghĩa là hắn sẽ bỏ qua cho ả ta như vậy! Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó thoát! Đối với người nữ nhân phản bội hắn ta này, hắn ta tuyệt đối không mềm lòng nhẹ tay!
Chính trong lúc Lãnh Như Băng phớt lờ ai cầu khổ cực của Ưu Lạc Nhạn, Ưu Lạc Nhạn đột nhiên hét thảm lên một tiếng, tiếp đó, tứ chi co giật, bò lăn dưới đất.
Độc trên người ả ta phát tác, toàn thân đau như kim châm phải khiến cho ả ta điên cuồng lăn dưới đất, y phục và đầu tóc rối lại với nhau, trên trán lấm tấm mồ hơi vì đau, ướt đẫm cả tóc của ả ta, khiến ả ta trông rất đáng sợ.
Ý chí sinh tồn mạnh mẽ khiến ả ta cố nhẫn nhịn được đau đớn, miễn cưỡng bò đến trước mặt Lãnh Như Băng, khóc nói: “Như Băng cứu ta cứu ta ta khó chịu quá đau quá…….”
Khóe môi Lãnh Như Băng cong lên nụ cười tàn nhẫn, hắn ta đột nhiên đưa tay, nắm mạnh tóc Ưu Lạc Nhạn không chút lưu tình kéo ả ta từ dưới đất dậy, lạnh lùng nói: “Khó chịu sao? Ưu Lạc Nhạn, ngươi vốn dĩ có thể làm thái tử phi của
