XtGem Forum catalog
Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218404

Bình chọn: 8.5.00/10/1840 lượt.

ngươi, nhưng tiếc là ngươi bây giờ không xứng làm thái tử phi của bổn thái tử! Bổn thái tử muốn ngươi sống không bằng chết!”

Đau đớn từ trên da đầu truyền lại khiến Ưu Lạc Nhạn phát ra tiếng hét thảm thiết, hai tay ả ta ôm lấy đầu, gào khóc: “Như Băng, tha cho ta, tha cho ta, ngươi muốn ta làm gì ta cũng đồng ý, cho ta thuốc giải tha cho ta.”

Nghe thấy lời của Ưu Lạc Nhạn, Lãnh Như Băng lộ ra nụ cười bi ai, hắn ta nắm mạnh Ưu Lạc Nhạn xuống đất, phớt lời tiếng hét của ả ta, sau đó thân hình cao to khụy xuống, dùng tay siết lấy cằm Ưu Lạc Nhạn, cười lạnh nói: “nào nào, ngươi xem ngươi, sớm nói những lời thông minh như vậy thì đã ít chịu khổ rồi?”

Vì cơ thể phát độc, cơn đau ấy đã hành hạ Ưu Lạc Nhạn đến hấp hối, chỉ thấy sắc mặt ả ta trắng bệch, không chút sức lực nhìn Lãnh Như Băng, miệng thì thào: “Tha cho ta, cho ta thuốc giải, tha cho ta…..”

Nhìn Ưu Lạc Nhạn thảm bại vô cùng, ánh mắt Lãnh Như Băng thoáng qua tia chán ghét, hắn ta lấy từ trong người ra một chiếc bình sứ trắng, đổ từ trong đó ra một viên thuốc màu đen, ném cho Ưu Lạc Nhạn.

Viên thuốc ấy lăn dưới đất dơ, nhưng khi Ưu Lạc Nhạn nhìn thấy viên thuốc ấy, lại như sói đói nhìn thấy thức ăn, đôi mắt vốn dĩ vô thần, đột nhiên phát ra tia sáng, ả ta rất nhanh bò đến phía viên thuốc, nhặt lên, không quản viên thuốc đã bị dơ, nghĩ cũng không nghĩ, nuốt lấy.

Ưu Lạc Nhạn sau khi uống thuốc giải, sức lực toàn thân phảng phất như bị người ta rút đi hết, cả người bỗng chốc mềm nhũn.

Ả ta nằm bò dưới đất, không ngừng thở dốc, theo sau tác dụng của viên thuốc, cơn đau trong người cũng từ từ tan đi.

Chỉ là, bởi vì bị cơn đau kịch liệt khi nãy hành hạ, sắc mặt ả ta lúc này trông trắng bệch.

Lãnh Như Băng nhìn Ưu Lạc Nhạn nằm thở dốc dưới đất, lạnh lùng nói: “Ưu Lạc Nhạn, nếu như ngươi muốn sống, cũng không phải không được, chỉ cần ngươi đi câu dẫn Lãnh Như Tuyết lên giường của ngươi, bổn thái tử tự khắc sẽ cho ngươi thuốc giải thật sự! Đến lúc ấy, ngươi không cần phải chịu khổ như vậy nữa!”

Ưu Lạc Nhạn không dám tin mở to mắt nhìn Lãnh Như Băng, ả ta không dám tin, cư nhiên chính miệng Lãnh Như Băng nói ra, bảo ả ta đi câu dẫn người nam nhân khác lên giường! Ả ta biết hắn ta không yêu ả ta, nhưng khi nghe câu này, ả ta vẫn không chịu được, gào thét: “Ta là thái tử phi của ngươi, sao ngươi có thể……….”

Tuy nhiên, không đợi ả ta nói hết, Lãnh Như Băng đã lạnh lùng ngắt lời ả ta, hàn giọng nói: “đây là cơ hội sống duy nhất của ngươi! Ưu Lạc Nhạn, ngươi không cần giả vờ trinh khiết trước mặt bổn thái tử! Ngươi vốn dĩ là một dâm phụ không hơn không kém! Nếu như ngươi có thể để tên sát thủ hạ cấp kia lên giường ngươi, vậy thì, đổi thành Lãnh Như Tuyết, tình nhân cũ của ngươi, ngươi đáng ra không nên cự tuyệt chứ?” Ưu Lạc Nhạn bây giờ đã hoàn toàn từ bỏ Lãnh Như Băng, đối diện với kiến nghị của Lãnh Như Băng, ả ta tự khắc sẽ không cự tuyệt, không những không cự tuyệt, mà còn thập phần vui mừng, nhưng suy cho cùng Lãnh Như Băng vẫn là phu quân của ả ta, bị phu quân mình bảo mình đi câu-dẫn một nam nhân khác lên giường, cảm giác này thật sự không dễ chịu!

Hơn nữa, ả ta tuy nay thể diện đã mất, nhưng trong cốt cách của ả ta vẫn là Ưu Lạc Nhạn kiêu ngạo, bây giờ bị Lãnh Như Băng bỏ mặc như cỏ rác, trong lòng tự khắc cực kì không cam!

Thấy Ưu Lạc Nhạn không nói gì, Lãnh Như Băng cười lạnh một tiếng, lại nói: “Ưu Lạc Nhạn, ngươi hà tất giả vờ trinh tiết trước mặt bổn thái tử? Trong lòng ngươi, không phải sớm đã có ý niệm muốn trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết sao? Nay bổn thái tử cho ngươi cơ hội, nếu như ngươi bỏ lỡ thì đừng hối hận!”

Ưu Lạc Nhạn không hề bỏ lỡ sự chế giễu và cười nhạo trong mắt Lãnh Như Băng, kì thực, trong lòng ả ta muốn trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết, một lần nữa trở thành nữ nhân của Lãnh Như Tuyết, bởi vì, sự lãnh khốc vô tình của Lãnh Như Băng đối với ả ta khiến ả ta nhớ lại sự ôn nhu mà Lãnh Như Tuyết từng đối xử với ả ta!

Nghĩ tới đây, ả ta cắn lấy răng, hỏi: “Có phải ta trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết, ngươi có thể cho ta thuốc giải thật sự và bỏ qua cho ta?”

Lãnh Như Băng cười nhẹ một tiếng, lạnh lùng nói: “Ngươi có trở về bên cạnh hắn được không, bổn thái tử không hề quan tâm, điều bổn thái tử cần, là ngươi làm sao câu-dẫn-hắn-lên-giường! Hơn nữa, cần phải nói với bổn thái tử thời gian và địa điểm, để bổn thái tử đến đấy! Ưu Lạc Nhạn, ngươi có muốn sống hay không, còn chờ xem biểu hiện của ngươi! Nhưn