một đoàn, ném vào trong nha môn, để đám quan sai "phục vụ" thật tốt, nhất định phải tìm ra kẻ đứng sau lưng chủ mưu. Mà đội ngũ kiệu hoa sửa sang lại một chút lần nữa lên đường. Có Lục Bái cùng với người của hắn mang tới hộ tống, bọn họ rốt cuộc bình an đi tới Tần Phủ.
Mạnh Chu vui vẻ được bà mối dắt theo sau Vạn Tuệ Như bước qua chậu than, đi qua cửa, một đường đi thẳng đến chính đường.
Lúc hai vị tân nương song song cùng đi, Vạn Tuệ Như nhếch môi, nhỏ giọng cười nói: "Từ nay về sau ta nên xưng hô với ngươi là đệ muội, thật là có chút không quen."
Mạnh Chu vẫn nở nụ cười như cũ: "Đại tẩu, ngày sau còn phải làm phiền tẩu chăm sóc nhiều hơn rồi."
Vạn Tuệ Như cười lạnh: đồ vô dụng, ai rảnh rỗi mà đi chăm sóc ngươi... nhưng muội muội của ngươi....... ngược lại ta rất có hứng thú đi gặp một lần. Chỉ tiếc là gần đây nàng ta cáo ốm không tiếp khách, nhất định là có tật giật mình....... Chỉ là, ta và nàng ta còn nhiều thời gian.
Cùng một ngày, cùng một giờ lành Tần Phủ kết thành hai mối lương duyên, tất nhiên là cực kì náo nhiệt. Quan khách tới tham dự đều là những người quyền quý, cho dù gặp qua không ít trường hợp lớn, nhưng ai thấy tình hình này cũng không nhịn được tặc lưỡi hít hà. Ngay cả Hoàng Thượng cũng bị kinh động, phái thái giám đắc lực bên cạnh đưa tới tơ lụa cùn hai miếng bạch ngọc Tống Tử Quan Âm, hơn nữa còn trêu ghẹo nói không biết hai vị thiếu phu nhân, ai sẽ sinh hạ Tần Phủ trưởng tôn trước.
Càng khiến cho người ta giật mình hơn là, trong số tân khách còn có công chúa Ngọc Ninh. Nàng rất được lòng Hoàng Thượng, đây đúng là một quý nhân, việc nàng đến tham dự làm không khí càng thêm náo nhiệt.
Mạnh Chu quan sát chung quanh xuyên qua hỉ khăn cưới, ngồi ở vị trí cao đường chính là vợ chồng Tần lão gia, bên cạnh còn có mấy vị tiểu thiếp đang đứng. Xuống chút nữa chính là bọn nha hoàn đang trêu chọc lẫn nhau, cuối cùng ánh mắt nàng vẫn là rơi vào trên người tân lang.
Mặc dù cách một tấm hỉ khăn nên nhìn không rõ, nhưng Mạnh Chu vẫn cảm thấy trên mặt tân lang là một nụ cười, càng thấy hắn bây giờ cực kì anh tuấn. Nàng cảm thấy mê đắm trong đó, mặc cho hỉ nương nhắc nhở nàng khi nào quỳ lạy, khi nào xoay người.......
Tất cả đều tốt giống như màu đỏ của hỉ khăn, âm thanh náo nhiệt bên ngoài đến tai Mạnh Chu cũng chỉ có chút mơ hồ, ánh mắt của nàng chỉ rơi vào trên người một người, từ giờ trở đi cũng chỉ sẽ rơi vào trên người một mình hắn. Trước lúc được đưa vào động phòng, nàng ngoái đầu nhìn lại, xúc động thật lâu: thật không dễ dàng, hai đời tình duyên của nàng hôm nay rốt cuộc tu thành chánh quả rồi.
Tướng công, sau này thiếp sẽ đối với chàng thật tốt!
Ngồi trên giường bên trong tân phòng, những nha hoàn trong phủ được phái tới mang theo ý cười nhẹ nhàng cùng đi, không có ai nói chuyện. Đợi được một lúc, chợt nghe thấy tiếng cửa mở ra. Tần Phi Vũ một thân cẩm y màu hồng ló đầu vào, nàng cũng không để ý tới nha hoàn ngăn cản, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Mạnh Chu. Vừa mới ngồi xuống thật hưng phấn nói: "Mạnh tỷ tỷ, vừa rồi ngươi có nghe thấy ta thổi khúc "Phượng Cầu Hoàng" không ? Ta đã luyện rất lâu, sư phụ cũng khen ta thổi hay......."
Đại nha hoàn Bạch Quả Quả đứng một bên che miệng cười một tiếng, giận trách: "Tiểu tỷ tỷ, từ hôm nay phải sửa chữa cách xưng hô, nếu để cho Đại phu nhân nghe thấy, người nhất định sẽ bị mắng."
Phi Vũ mím mím môi: "Bạch Quả tỷ tỷ thật giống Tử Diên tỷ tỷ, đều đem mẫu thân ra doạ ta, hừ......."
Mạnh Chu bị chọc đến là vui vẻ, nàng cười nói: "Bạch Quả, ngươi đưa đám nha hoàn đi ăn hoa quả uống trà trước, chỗ này có Lục Yêu phục vụ là đủ rồi."
Bạch Quả một phen từ chối, nhưng cuối cùng cũng bị Tiểu tỷ tỷ đem kéo ra ngoài cửa, trước khi bị lôi ra ngoài nàng ta còn cố ý dặn dò một tiếng: "Nhị thiếu phu nhân, tụi nô tỳ vẫn đang chờ ở bên ngoài, có việc gì người có thể phân phó một tiếng."
Phi Vũ khom người, lặng lẽ nhấc lên một góc hỉ khăn, tính toán nhìn lén. Lục Yêu vội lên tiếng ngăn cản: "Tiểu tỷ tỷ, khăn voan này chỉ có tân lang mới có thể vén lên."
Phi Vũ cười: "Nhị tẩu ngươi xem, Lục Yêu tỷ tỷ bộ dáng khẩn trương, thật giống như ta muốn ăn tỷ ấy vậy. Ta liền phạt tỷ ấy đi ra ngoài uống 3 chén có được hay không?"
Cho đến khi không còn ai, Phi Vũ mới gật đầu một cái, hạ thấp giọng ghé vào bên tai Mạnh Chu nói một câu, đồng thời ngón tay chỉ ra phía bên ngoài. Nói xong nàng vỗ ngực một cái, nhịn không được thở mạng một cái, sau đó mới nói: "Nhị tẩu, vốn dĩ những lời này không nên nói cho tẩu hôm nay, sợ sẽ làm mất hứng thú của tẩu cùng Nhị ca, nhưng họ thật sự là rất quá đáng, tẩu phải nhanh chóng đề phòng."
Mạnh Chu cầm tay của nàng, âm thanh ôn hòa mà bình tĩnh: "Tiểu Phi Vũ, đa tạ muội đã nhắc nhở, ta sẽ ghi nhớ."
Phi Vũ giật mình: "À, Nhị tẩu làm sao biết muội tên là Tiểu Phi Vũ......."
Mạnh Chu đang nghĩ nói, chợt cửa mở ra, tân lang mặc trang phục đỏ thẫm chính là Tần Kha đang rạng rỡ bước vào cửa, cười nói: "Nha đầu ngốc, dĩ nhiên là ta nói cho Nhị tẩu của muội biết ."
Phi Vũ vừa nhìn thấy chính chủ tới, hưng phấn từ trên giường nhảy xuống, đ