h Quốc Khánh, anh thật sự yêu cô gái kia sao?
Hắn nhìn nàng, hồi lâu, nở nụ cười nhạt: em có người thích, thì không cho anh có à?
Nàng không lên tiếng, vươn tay vuốt cái trán bị thương của hắn, nhẹ giọng nói, cha em cũng không đồng ý chuyện của em, anh Quốc Khánh, anh nói, hai ta làm sao nhìn mặt nhau đây?
Hắn âm thầm than thở, không nói gì, hắn nhìn thấy nàng nhưng nàng lại không nhìn thấy hắn.
Vào thời điểm đó, bọn họ cuối cùng không thực hiện bất kỳ điều gì "Trái luân thường đạo lý", nàng nói chia tay với bạn trai mà nàng yêu, trong lòng bất mãn, nổi loạn đón nhận cuộc hôn nhân này.
Hắn một mực giữ yên lặng, Đường Kiến Quân cười nhạo hắn, anh, kết hôn là chuyện lớn trong đời, anh phải làm đứa con trai ngoan. Nhưng có ai biết, trong lòng của hắn âm thầm vui vẻ, hắn thầm nghĩ, hắn có cả đời, hắn sẽ làm cho nàng từ từ yêu hắn.
Trong lòng của nàng mặc dù oán hận với người lớn, nhưng là một con dâu tốt, mười ngón tay không xương mềm nhũn của nàng kiên nhẫn đi theo mẹ học nấu ăn, nàng kiên nhẫn nói chuyện với cha, bàn bạc mọi chuyện.
Nàng không gọi hắn là anh Quốc Khánh nữa, nàng theo người khác gọi hắn là anh Khánh. Tuy hai người đã kết hôn, nhưng nàng vẫn giống như một đứa bé, biết làm nũng, tinh nghịch, tranh cãi hơn thua, tất cả giống như lúc còn bé, hắn không biết giữa bọn họ có phải là tình yêu hay không, nhưng hắn rất thỏa mãn, bởi vì nàng bên cạnh hắn, bởi vì nàng là vợ của hắn. Đường Tiểu Mễ khẩn trương nhìn chằm chằm Phó Thụy Dương, nhìn hắn đóng lại điện thoại di động, vội kéo một góc áo sơ mi của hắn mong đợi nhìn hắn.
Phó Thụy Dương vừa đau lòng vừa buồn cười, nắm tay của nàng, nhẹ giọng nói: "Vào phòng bệnh cách ly, tạm thời còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, chẳng qua. . . . . ." Hắn dừng một chút, liếc nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Đường Tiểu Mễ, vội ôm nàng, dịu dàng nói, "Mẹ đã tới, bên cạnh ông ấy có người, yên tâm rồi chứ?"
"Mẹ em?" Vẻ mặt Đường Tiểu Mễ không thể tin, trong lòng hoang mang, không phải mẹ vẫn ghét ba sao?
Dương Ái Hoa mặc áo choàng thật lớn, ngồi bên cạnh giường bệnh, bà nắm tay người đàn ông này, rất lạnh lẽo, nếu không phải điện tâm đồ bên cạnh vẫn còn chạy phát ra tiếng, bà nhất định cho rằng ông ấy sẽ phải rời bỏ bà.
Quốc Khánh, là em bỏ lỡ anh, là em khi còn trẻ tuổi không hiểu được tâm ý của anh, em không muốn anh tha thứ, em chỉ muốn anh tỉnh lại, nói cho em biết, anh không có chuyện gì, chỉ cần, chúng ta cùng thở chung một bầu không khí, như vậy là tốt rồi.
Khi đó nàng cỡ nào nổi loạn, nghe nói sau khi nàng lớn lên phải gả cho Đường Quốc Khánh, trong lòng của nàng nhảy dựng, rõ ràng vui mừng, nhưng vì người lớn sắp xếp nên nàng vô cùng bất mãn, nàng không muốn để mặc cho người sắp xếp.
Rất nhiều người theo đuổi nàng, nàng bắt đầu yêu, đối phương anh tuấn phóng khoáng, hắn không giống như Đường Quốc Khánh trầm mặc ít nói, hắn nói lời dễ nghe, biết dỗ nàng vui vẻ, nàng nghĩ, đây mới là tình yêu, tại sao nàng có thể nghe theo sự sắp xếp của người nhà, mặc dù, nàng rất ưa thích anh Quốc Khánh của nàng.
Nàng đi theo năn nỉ hắn, nàng biết hắn sẽ không cự tuyệt nàng, có lúc chính nàng cũng không rõ, nàng rốt cuộc kháng cự sự sắp xếp này, hay bởi vì đối phương là Đường Quốc Khánh.
Rất nhiều năm về sau, nàng mới phát hiện, thì ra có lẽ nàng sớm đã yêu người đàn ông này, bởi vì hắn không thổ lộ với nàng, nàng kháng cự kiểu hôn nhân như vậy, đáy lòng của nàng khát vọng được hắn yêu, nàng không nói, hắn cũng không mở miệng.
Nàng tin lời của hắn, trong lòng không nói ra được mùi vị thế nào “Em có người thích, thì không cho anh có à?”.
Tại sao nàng có thể vụng về, thật lâu sau mới nhìn thấy trong đáy mắt hắn nồng đậm tình yêu nhưng làm thế nào để xóa hết cay đắng?
Hôn nhân của bọn họ rất nhạt nhẽo, bình yên, hắn chưa từng lớn tiếng một câu với nàng, ngay cả lúc hôn nàng đều cẩn thận, dịu dàng và cưng chìu. Nàng đã vứt bỏ, nàng muốn làm vợ của hắn cả đời, nàng đang mong đợi hắn có thể mở miệng nói một câu yêu nàng, cứ như vậy chờ đợi từng giây, từng phút.
Càng chờ càng nóng nảy, nàng biết hắn không thích đi đến những nơi ồn ào, nàng lại đưa hắn đi. Nàng biết hắn không ăn cay, nàng vẫn cứ làm món ăn cay. Nàng cố ý cáu gắt, làm nũng tùy hứng, chỉ mong chờ hắn xúc động, cho dù nàng có làm ầm ĩ nhưng hắn vẫn im lặng như trước.
Nàng nhìn hắn lặng im, không dám hỏi hắn một câu, có phải anh vẫn thích cô gái kia hay không. Nàng nhớ tới trước khi bọn họ kết, hắn mang theo một cô gái trở về nhà lớn cầu xin cha thành toàn, hắn nói hắn yêu cô gái kia. Nàng cười khổ, hắn không nói yêu nàng.
Hắn là người sống nội tâm, chịu hạ mình đi cầu xin cha, thì rất yêu cô gái kia sao? Mỗi khi nghĩ như vậy, lòng của nàng rất hốt hoảng, tay cũng bắt đầu run rẩy, nhưng nàng không dám mở miệng, nàng chỉ có thể vùi ở trong ngực của hắn tìm kiếm ấm áp.
Con gái ra đời cho nàng một tia hi vọng, nàng xem ra hắn rất yêu đứa bé này, lòng của nàng dâng lên một tia hi vọng và bi ai, nàng muốn dùng loại phương thức này để trói chặt hắn sao?
Rốt cuộc có một ngày, tất cả đè nén đã nổ tung, nàng đã khô