Disneyland 1972 Love the old s
Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325354

Bình chọn: 8.5.00/10/535 lượt.

ng của binh sĩ còn vang bên tai, bọn họ

nói thật sao? Tiểu Hùng thật sự bị tước đoạt quyền đề cử sao, thật sự

kết thúc cuộc đời quân nhân sao? Nếu anh bị khiển trách trả về nhà như

thế, đời này của anh coi như xong rồi, lý do bị đuổi bất hợp lý như vậy, người ở quê nhìn anh thế nào đây? Vết nhơ cả đời này của anh cũng không tẩy sạch được.

Mẹ, vì sao mẹ lại làm như thế? Mẹ phản đối hai

chúng con thì cũng không thể phá hủy tiền đồ của Tiểu Hùng như vậy, sao

lại đẩy con vào chỗ bất nhân bất nghĩa thế này? Mẹ bảo con sau này làm

sao đi gặp Tiểu Hùng, làm sao đối mặt với Tiểu Hùng đây?

Cô biết mình không có lý do chỉ trích mẹ, chỉ là tim cô đau, đau quá. Cô và Tiểu Hùng thật sự cứ thế mà bỏ lỡ nhau sao?”

“Ba…” Tu Dĩnh vùi mặt vào lòng ba. Vì hành động này, cô không nhìn thấy Hùng

Khải đang đuổi theo, chạy theo chiếc xe, nhưng xe đã phóng đi như tên

lửa, như mũi tên rời khỏi cung, không thể quay đầu.

“Dĩnh Dĩnh!” Hùng Khải gào lên, không sao gọi lại được chiếc xe đã phóng đi, cũng không có cơ hội nói hết với Tu Dĩnh.

“Trung đội trưởng…” Binh lính cũng chạy theo, nóng ruột hỏi han.

Hùng Khải trừng họ, lửa giận ngập trời không cách nào phát tiết. “A!!!!!!!”

anh gào lên, bức ra tất cả khổ sở, áp lực mấy ngày nay.



Tu Dĩnh bị ba mẹ lôi về nhà, cứng rắn kéo cô lên máy bay lôi về.

Tâm trạng cô rất tệ, đầu óc toàn là chuyện bị binh sĩ chặn ở cổng doanh

trại, cứ nằm mơ thấy ác mộng mãi. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, Tiểu

Hùng hận cô đến tận xương. Mẹ cắt đứt đường lui của Tiểu Hùng rồi, nếu

cô là Tiểu Hùng, nhất định cũng sẽ hận. Tiểu Hùng yêu màu xanh áo lính

đó hơn bất cứ ai, nhưng bây giờ không được mặc bộ quân phục ấy nữa rồi,

sao không tức giận cho được?

Điện thoại của cô cũng bị bà Tu lấy

đi, cô biết ý bà, chẳng qua không muốn cô liên lạc với anh chứ gì? Thật

ra lòng cô cũng nguội lạnh, lúc bị họ chặn lại một cách nhục nhã như

thế, trái tim cô cũng bị xé nát rồi. Cô không biết ngày đó nếu Tiểu Hùng nhận điện thoại, cô nên nói gì, còn có thể nói gì được.

Mẹ cứ

lải nhải bên tai cô chuyện Phương Thành. Cô nổi giận, gào lên “Sau này

mẹ còn nhắc tới Phương Thành trước mặt con, con sẽ dọn đi khỏi nhà.”

“Con bé này, sao không nghe lời thế hả? Phương Thành làm sao? Làm gì mà mày

ghét nó thế?” Bà Tu chẳng hiểu, vì sao con lại ghét Phương Thành như

vậy.

Bà Tu không biết, trước khi Tu Dĩnh biết Phương Thành thì đã giao trọn con tim mình cho Hùng Khải, cả đời này cô không thể yêu ai

khác nữa. Cho dù cô và Hùng Khải có đi đến bước cuối cùng hay không, cả

đời này cô cũng không động lòng nữa, bởi vì trái tim cô chỉ có thể, chỉ

chứa được một mình Hùng Khải, không có chỗ cho bất cứ ai nữa.

“Mẹ muốn hủy anh ấy, con không thể nói hận mẹ nhưng cả đời này con cũng sẽ

không tha thứ cho mẹ.” Lúc Tu Dĩnh nói câu này, mặt cô đầy nước mắt.

“Giữa con và sự nghiệp, nó chọn sự nghiệp.”

Tu Dĩnh hít sâu “Mẹ nói bậy.” Cô không thể chịu nổi nhất là Tiểu Hùng sẽ

vì sự nghiệp mà bỏ rơi cô, nhưng chuyện xảy ra ở cổng doanh trại lại

giải thích rất rõ ràng.

“Mẹ có nói bậy hay không lòng con rõ ràng nhất? Nếu trong lòng nó có con, sẽ kêu người chặn con ngoài cửa à? Nếu

lòng nó có con thì sẽ giải thích với con. Điện thoại không có lấy một

cuộc.” Lời bà Tu như lưỡi dao đâm vào lòng Tu Dĩnh.

Cô rất muốn phản bác nhưng bà nói không sai, tim cô không ngừng nhỏ máu.

Tiểu Hùng, chẳng lẽ một năm tình cảm của chúng ta không còn nữa? Vì hành vi

của mẹ em, anh bỏ rơi em sao? Nếu thật là thế, em sẽ hận anh cả đời,

không bao giờ tha thứ cho anh.

Nỗi hận này làm mấy ngày nay Tu

Dĩnh không có tinh thần, nói với ông Tu muốn về công ty đi làm sớm, định dùng công việc làm tê liệt bản thân, không nghĩ tới bất cứ thứ gì có

liên quan tới Tiểu Hùng nữa.

Khiến cô bực mình nhất là, không

biết từ đâu Phương Thành biết được cô và Tiểu Hùng giận dỗi, lại theo

đuổi cô một cách mạnh bạo. Đối với anh chàng Phương Thành này, Tu Dĩnh

cực kỳ phản cảm, ngay từ đầu khi anh ta giả vờ làm khách hàng của cô, cô đã chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với anh ta. Anh ta làm sao mà bằng được Tiểu Hùng của cô? Tuy Tiểu Hùng chẳng có chức cao như anh ta nhưng bất

cứ mặt nào khác anh ta cũng không bì được Tiểu Hùng. Tiểu Hùng chân

thành, Tiểu Hùng hiền hậu, Tiểu Hùng săn sóc, Phương Thành không thể nào so sánh được, càng không thể thay thế được địa vị Tiểu Hùng trong lòng

cô.

Hễ nghĩ đến Tiểu Hùng, cô lại đau lòng, lén lút lấy nước mắt rửa mặt không biết bao nhiêu lần.

Tất cả đều lọt vào mắt ông Tu, ông thở dài. Lần này con gái ông động lòng

thật rồi, nhìn cô thế này, nếu quả thật không có Tiểu Hùng, cả đời con

ông đều không vui vẻ nổi. Ông nhẩm tính trong lòng, làm cách nào mới có

thể khiến con gái vui vẻ lại. Nhưng trừ ngọn nguồn duy nhất khiến cô vui sướng là Tiểu Hùng ra, tất cả những điều khác đều không khiến cô vui

nổi, xem ra việc này khó làm.

Ông từng nói chuyện với vợ, hỏi bà

ép con khiến nó không hạnh phúc như thế, bà yên tâm được sao? Bà Tu lại

nói “Đau khổ tạm thời dễ chịu hơn là cuộc sống vất vả, đau dài không

bằng đ