Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324912

Bình chọn: 7.5.00/10/491 lượt.

không gặp anh

nữa.” Tim anh đau nhói.

Trên đời này có ai khó xử hơn anh? Đắc

tội bà Tu, anh không cưới được Tu Dĩnh. Không đắc tội bà anh lại đắc tội Tu Dĩnh, đầu nào cũng không dễ lấy lòng.

Vẻ mặt thống khổ của Hùng Khải lọt vào mắt bà Tu cũng khiến bà trầm mặc, tự hỏi mình “Mình làm sai rồi sao?”

Thế mà bà vẫn mạnh mồm “Ai biết cậu muốn ra quân thật hay không, chỉ nói một tiếng mà bảo tôi tin à?”

“Chờ Dĩnh Dĩnh ra cháu sẽ gọi cho tiểu đoàn trưởng.” Hùng Khải đã nhượng bộ

hết mức rồi, chỉ hi vọng bà Tu đừng hoạnh họe anh nữa, áp lực anh có thể thừa nhận cũng chỉ đến mức này thôi.

Tu Dĩnh được đẩy ra khỏi

phòng cấp cứu, bác sĩ nói cho họ biết, cả mẹ và con tạm thời thoát khỏi

nguy hiểm nhưng không được để tâm tình bệnh nhân mất khống chế nữa, nhất định phải làm cô ổn định tinh thần lại.

Tu Dĩnh chảy nước mắt liên hồi, túm tay Hùng Khải nói “Không được ra quân, hứa với em không được ra quân, không được…”

Hùng Khải nắm chặt tay cô, anh không biết trả lời ra sao nữa, chỉ có thể gật đầu nói liên tục “Đừng kích động nữa, bảo vệ sức khỏe, vì anh nhất định phải bảo vệ thân thể mình.” Nước mắt chảy ướt hai bàn tay nắm lấy nhau, anh biết anh phải nuốt lời rồi, vì tương lai của anh và Tu Dĩnh, anh

không thể không đồng ý yêu cầu của bà Tu, xuất ngũ.

Tu Dĩnh lại

nhìn mẹ mình, nức nở van xin “Mẹ, mẹ đừng hành hạ Tiểu Hùng nữa được

không? Nếu mẹ bắt Tiểu Hùng ra quân, khác gì mẹ chia rẽ con và Tiểu Hùng trắng trợn, bảo con làm sao đối mặt với người nhà Tiểu Hùng đây? Có

phải mẹ muốn nhà Tiểu Hùng không thừa nhận con không? Mẹ, nể tình con và đứa trẻ, bỏ qua cho Tiểu Hùng đi, con cầu xin mẹ.”

Rốt cuộc bà

Tu cũng không kềm được khóc thành tiếng “Mẹ hứa với con, mẹ hứa với con

tất, con đừng tức giận nữa, bác sĩ nói tinh thần con không thể bất ổn

được.”

Tu Dĩnh nhìn ba mình “Ba, giúp con trông chừng Tiểu Hùng

một chút, con sợ anh ấy làm chuyện ngốc nghếch. Không được ra quân,

không được, bằng không cả đời này con không tha thứ cho bản thân, cũng

không tha thứ cho ba mẹ.”

Hùng Khải siết tay cô “Đừng nói, đừng

nói nữa. Việc cấp bách bây giờ là em giữ gìn sức khỏe, em và con không

thể có chuyện được, nghe lời, cục cưng.” Cho dù anh sắp đối mặt với việc ra quân, trước mặt Tu Dĩnh, anh vẫn ráng nở nụ cười.

Điện thoại

cho Lưu Vũ, anh vẫn phải gọi, bởi vì anh không thể mất Tu Dĩnh. Điều

kiện của bà Tu là anh phải chọn giữa Tu Dĩnh và tiền đồ, biết rõ anh rất khó chọn, cũng biết là bà làm khó anh song anh cần phải có lựa chọn.

Lúc Lưu Vũ nhận được điện thoại liền buột miệng chửi “Tiểu Hùng, cậu phát

điên gì thế, đang yên đang lành vì sao muốn chuyển nghề?”

“Tiểu đoàn trưởng, em không còn cách nào khác, thật sự hết cách rồi.” Trừ câu này ra, Hùng Khải không biết nên nói gì nữa.

Vì anh, tiểu đoàn trưởng cố gắng biết bao nhiêu, hôm nay vì Tu Dĩnh anh

lại phá hỏng hết cố gắng của bao nhiêu người, anh có thể tưởng tượng

được tiểu đoàn trưởng sẽ dạy dỗ anh thế nào.

“Có phải vì Tu Dĩnh

không?” Lưu Vũ không phải đồ ngốc, ông đoán được, nguyên nhân khiến Tiểu Hùng muốn chuyển nghề ngoài Tu Dĩnh ra còn có người thứ hai sao?

“Phải, mà cũng không phải.” Hùng Khải không biết giải thích với tiểu đoàn trưởng ra sao.

“Có phải bà Tu lại nghĩ ra chiêu gì đối phó cậu không? Có phải bà ấy lại uy hiếp bắt cậu chuyển nghề không? Lưu Vũ thông minh cỡ nào, nghĩ một chút liền đoán ra vấn đề.

Hùng Khải không thừa nhận cũng không phủ nhận, bà Tu ngồi ngay bên cạnh, anh khó mà nói rõ được.

Thật ra Lưu Vũ đã đoán được hết. Hùng Khải gọi điện nói với ông muốn chuyển

nghề, ông liền đoán được căn bản Tiểu Hùng không muốn, nhất định là có

lý do gì đó. Nếu anh thật tình muốn chuyển nghề, không cần gọi điện cho

ông làm gì bởi vì Tiểu Hùng biết ông sẽ phản đối. Thật lòng muốn chuyển

thì chỉ cần đích thân làm báo cáo xin chuyển nghề, cho dù cuối cùng cũng bị ông chận lại nhưng tính chất không giống nhau. Ông biết mục đích của Tiểu Hùng, định lợi dụng ông để từ chối yêu cầu vô lý của bà Tu, bởi vì chỉ có lợi dụng sự từ chối chuyển nghề từ phía bộ đội mới khiến anh vẹn cả đôi đường.

“Tiểu Hùng, cậu có ngốc không? Cho dù cậu chuyển

nghề, bà ấy chịu gả con cho cậu chắc? Nếu đồng ý dễ như thế, hồi đầu cậu chưa được thăng hàm đã đưa ra điều kiện này rồi, mắc gì lúc ấy không

đồng ý? Đừng để đến lúc cậu chuyển nghề rồi, bà ta lại không chịu cho

cậu lấy Tu Dĩnh, chừng đó cậu lợi bất cập hại đấy.” Lưu Vũ phân tích

tính nghiêm trọng của vấn đề.

Hùng Khải rối như tơ vò, Lưu Vũ nói không sai, đây cũng là điều anh lo lắng, nhưng…

“Tiểu Hùng, cậu không cần nói gì hết, tôi hiểu cả. Có phải bà Tu đang ngồi

cạnh cậu không? Nếu phải thì cậu đưa điện thoại cho bà ấy, tôi nói giúp

cậu.”

Đưa điện thoại cho bà Tu, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của bà,

Hùng Khải chỉ có thể nói “Lãnh đạo nói, muốn nói chuyện với cô, liên

quan đến việc chuyển nghề của cháu.”

Bà Tu nói chuyện gì với tiểu đoàn trưởng anh không biết, anh chỉ một mực canh bên giường Tu Dĩnh,

thật lâu sau mới thấy bà Tu quay lại, có vẻ như bị thuyết phục rồi.

Tu Dĩnh níu cứng ta


The Soda Pop