Polaroid
Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325250

Bình chọn: 9.5.00/10/525 lượt.

từ lúc nào nữa. Cô bế cháu lên, nó khóc đẫm nước mắt, nằm bò trên người cô không ngừng gọi “mẹ”, hóa ra là nhớ mẹ.

“Đào Đào ngoan, đừng khóc, mẹ cháu sẽ lập tức về liền.” Tu Dĩnh ôm cháu đi về phòng mình.

Tu Dĩnh đang mặc một cái áo ngủ gấu túi, bị cháu kéo lộn xộn hết lên, cô

vừa bế nó vừa chỉnh lại áo mình. Ngồi trở lại trước màn hình thì thấy

Hùng Khải đầu đầy mồ hôi đang thử tai nghe.

“Nghe được không?” Hùng Khải một bên vùi đầu chỉnh tai nghe, một bên hỏi.

Thật lâu cũng không nghe thấy tiếng Tu Dĩnh, ngẩng đầu vừa lúc thấy một cô

gái bế một đứa bé ba tuổi, đang dỗ đứa nhỏ, Hùng Khải bị hình ảnh đầm ấm trước mắt làm cho ngây ngẩn. Đột nhiên trong óc hiện lên tình cảnh

không nên nghĩ, giống như Tu Dĩnh là bà xã của anh, đang ôm con anh ru

nó ngủ, anh đứng bên yêu chiều nhìn hai mẹ con. Mặt anh đột ngột đỏ bừng vì suy nghĩ không nên của mình.

“Chỉnh được rồi sao?” Tu Dĩnh nhẹ nhàng vỗ về cháu, hỏi anh.

“Đứa bé này là ai thế?” Hùng Khải đột nhiên hỏi chua lè, sao cô ấy lại có đứa nhỏ?

Hỏi xong mới phát hiện tai nghe vẫn chưa sửa được, cô còn chưa nghe được anh nói, bèn gõ một hàng chữ: Đứa bé này là ai thế?

“Con của chị họ em, dễ thương không?” Tu Dĩnh khoe cháu ngoại trước mặt anh giống như khoe bảo bối vậy.

Lúc này Đào Đào đã tỉnh hẳn, không khóc không ầm ĩ, vặn người, mở to hai mắt nhìn Hùng Khải trong máy tính.

Hùng Khải bị đứa bé nhìn đột nhiên cảm thấy bé con này thật đáng yêu, bất tri bất giác rất thích đứa bé này.

“Anh còn không lo sửa tai nghe đi, anh nói em không nghe được, cũng không phải có vấn đề, gõ chữ mệt lắm.” Tu Dĩnh giục anh.

Lúc này Hùng Khải mới nhớ tới đại sự tai nghe, lại đi tới nói với ông chủ

tai nghe vẫn không có tiếng, có phải máy tính hư rồi không? Ông chủ đi

theo anh về lại chỗ, giúp anh sửa tai nghe.

“Cô gái này là ai, nhìn xinh quá!” Ông chủ vừa sửa tai nghe vừa lơ đãng hỏi.

“Là bạn gái của tôi, xinh không?” Hùng Khải đắc ý nói.

“Đứa bé này là con cậu à? Rất đẹp, nhìn rất giống cậu!” Ông chủ một bên suy

xét “bệnh” của tai nghe, một bên không ngừng tán chuyện.

Nghe câu này, mặt Hùng Khải đột nhiên đỏ ửng, nhìn đứa bé trong lòng Tu Dĩnh,

nghĩ bụng: nếu nó là con của mình và Tu Dĩnh thì tốt biết mấy.

“Xong rồi! Tại anh tắt tiếng.” Ông chủ tìm ra nguyên nhân tai nghe không phát ra tiếng, lại mờ ám liếc Tu Dĩnh và Hùng Khải một lần nữa mới cười cười bỏ đi.

Mặt Hùng Khải vẫn còn đỏ, thử tai nghe nói: “Tu Dĩnh, nghe được anh nói không?”

“Lần này nghe rồi, nghe được giọng anh đúng là biến chuyển bất ngờ, không dễ nha!” Tu Dĩnh cười nói.

“Tại anh để tắt tiếng nên mới không nghe được.” Hùng Khải hơi xấu hổ, nghĩ

nghĩ lại nói, “Tu Dĩnh, vừa rồi ông chủ hỏi em là ai, anh nói em là bạn

gái anh. Anh không có được sự đồng ý của em đã nhận em là bạn gái mình,

em sẽ không trách anh chứ?”

“Em không đồng ý.” Tu Dĩnh cố tình xụ mặt.

Hùng Khải lại cố ý phớt lờ lời Tu Dĩnh, nói tiếp: “Ông chủ này cũng thú vị

ghê, ông ấy hỏi đứa bé em ôm là con anh à? Còn nói nhìn rất giống anh

nữa.”

Tu Dĩnh ngớ người, đột nhiên bật cười: “Ông chủ này sao lại nói bậy thế, đứa nhỏ sao giống anh chứ?”

Hùng Khải nói câu kế tiếp, thiếu chút làm cô nổi khùng: “Anh cảm thấy đứa

nhỏ này rất giống anh, nếu nó là con anh thật thì tốt rồi, em là mẹ nó,

một nhà ba người chúng ta cứ như vậy nhìn nhau qua webcam, là chuyện

hạnh phúc cỡ nào nhỉ.”

Tới giờ Tu Dĩnh vẫn chưa rõ, sao mình đồng ý làm bạn gái của anh chàng lẹ như vậy? Đó đã là chuyện của một tháng trước.

Còn nhớ hôm đó cô và Hùng Khải truyền webcam, anh miệng lưỡi vô lại nhưng cô lại không thấy giận, chỉ là có phần dở khóc dở cười.

Anh và cô truyền webcam lần đó xong, mãi đến một tháng sau, vào tuần nào đó hai người mới hẹn xem webcam lần nữa. Trước đó, hai người vẫn nhắn tin điện thoại như cũ. Tuy Tu Dĩnh không nói gì, cũng không đồng ý với Hùng Khải cái gì nhưng hai người đều ngầm hiểu, chẳng qua không nói ra miệng mà thôi. Lần này Hùng Khải vẫn không mặc quân phục, vẫn là cái áo sơ-mi màu hồng xấu hoắc đó.

“Sao anh lại mặc cái áo này nữa, không thể mặc quân phục sao?” Vừa nhìn thấy cái áo, Tu Dĩnh đã muốn bốc khói.

Cho dù anh mặc thường phục cũng không nên mặc cái áo này hoài chứ. Tuy mới có hai lần nhưng cô nhìn cái áo này không vừa mắt, mặc trên người anh nói xấu bao nhiêu là có bấy nhiêu, bao nhiêu cái đẹp trai của anh đều bị nó làm lu mờ hết.

Hùng Khải nhìn áo mình, không hiểu hỏi cô: “Áo này thì làm sao? Nhìn em giống như có thù với nó ấy.”

“Từ giờ anh đừng mặc cái áo này nữa. Đàn ông các anh đúng là chẳng biết cách ăn mặc gì cả. Từ giờ trở đi em mua đồ cho anh, phối đồ như thế nào do em quyết định.” Tu Dĩnh không nghĩ ngợi gì, buột miệng.

Hùng Khải nghe mà vui rạo rực, vội vàng tiếp lời: “Rồi nha, có bạn gái đúng là tốt ghê. Đàn ông vốn nên để bà xã trưng diện cho mình mới có mặt mũi.”

“Em thành bạn gái của anh hồi nào?” Tu Dĩnh nhướng mày.

“Em mới vừa đồng ý thôi.” Hùng Khải hí hửng.

“Em không đáp ứng.” Tu Dĩnh phản bác.

Hùng Khải lại nói: “Vậy vì sao từ giờ quần áo của anh đều do em mua hả? Không phải