lên một thứ khát vọng mà chính cô cũng không thể lý giải, chỉ là lý trí đã đè khát vọng đó xuống.
Nhìn đồng hồ, hơn 11 giờ đêm rồi, hóa ra thời gian trôi nhanh như vậy.
Điện thoại đột nhiên reo lên, nhìn thì thấy số của Hùng Khải, sao anh lại gọi điện thoại qua? Tu Dĩnh thấy kì lạ nhưng vẫn nhận cuộc gọi: “Có chuyện gì không thể để sáng mai nói ư?”
“Cục cưng, anh nhớ em rồi. Vừa mới rời đi mấy phút anh đã nhớ em rồi. Đáng tiếc chúng ta đành phải xa cách trong gang tấc thế này.” Nghe giọng Hùng Khải trong điện thoại rõ ràng là đang làm nũng.
“Không phải anh mới vừa đi sao?” Tu Dĩnh trợn trắng mắt.
“Không đủ, vĩnh viễn không đủ, anh nhớ em.” Giọng Hùng Khải càng nũng nịu.
Thật ra miệng cô thì nói Tiểu Hùng nhưng trong lòng cũng rất nhớ anh. Hai người cách nhau rất gần nhưng giờ phút này lại chỉ có thể dựa vào điện thoại mà liên lạc. Có đôi lúc nói ra cũng rất bất đắc dĩ, nếu nói cho người khác biết, được mấy người tin đây? Nhớ hồi chiều chị dâu đại đội trưởng nói, vợ lính không dễ làm chút nào, phải chịu được cô đơn lạnh lẽo mới được. Lúc ấy cô không hiểu, giờ mới cảm nhận chân thật, hai người còn chưa tới đâu cũng đã xa trong gang tấc, chỉ có thể liên lạc qua điện thoại. Cô biết càng về sau này còn càng nhiều chuyện nữa nhưng đã lỡ yêu rồi, đành từ từ thích ứng, đồng thời cũng phải thay đổi mình nữa.
Cô tự hỏi lòng mình, có hối hận không? Câu trả lời là không hối hận! Người cô vừa ý là anh. Tuy quả thật lúc đó có hơi bị nghề nghiệp đặc thù của anh làm động lòng nhưng đó chỉ là ý nghĩ ban đầu, cô yêu là con người anh, trái tim của anh, cùng nghề nghiệp không có liên quan nhiều lắm.
“Em cũng nhớ anh.” Câu này là nói thật, quả thật rất nhớ, rất nhớ, nhớ đến mất ngủ.
Hai người lại trò chuyện thật lâu, đại khái chừng một tiếng, đến khi điện thoại hết pin mới phải dừng lại.
Ngày thứ hai, bữa sáng do Hùng Khải đưa đến. Tu Dĩnh rất thắc mắc, hôm trước đều do một binh sĩ đưa đến, cả ba bữa đều thế, hôm nay sao lại là Hùng Khải đưa? Bữa sáng vẫn phong phú như cũ, giống như hôm qua nhưng thêm một quả táo. Đồ ăn nhiều như thế, Tu Dĩnh biết mình ăn không nổi. Dường như Hùng Khải nhận ra Tu Dĩnh lo lắng điều gì liền nói: “Yên tâm đi, em ăn xong còn dư để anh ăn. Trái táo này anh lấy từ chỗ tiểu đội trưởng cấp dưỡng, con gái ăn trái cây đẹp da.”
Tu Dĩnh vẫn chỉ ăn một cái trứng gà, uống một bình sữa, vừa ăn vừa hỏi: “Sao hôm nay anh lại đưa cơm?”
“Anh ăn xong liền đem qua đây, anh chỉ muốn thấy em sớm một chút.” Hùng Khải nói thật, mắt chỉ nhìn cô làm Tu Dĩnh có cảm giác nuốt không trôi.
“Anh đừng nhìn em chằm chằm như thế, nhìn đến nỗi người ta nổi gai ốc, ăn không được luôn nè.” Tu Dĩnh hờn dỗi.
“Em từ từ ăn, không cần gấp. Còn nửa tiếng nữa mới tới giờ có hoạt động, đến kịp mà.” Hùng Khải cưng chiều nhìn cô.
Tu Dĩnh dừng tay, hỏi anh: “Hoạt động? Hoạt động gì?”
Nói đến cái này, mặt Hùng Khải phấn khởi, nói: “Đúng thế, hôm nay là 1 – 8, hoạt động trong doanh trại rất nhiều. Đợi em ăn xong anh dẫn em đi, xem các chiến sĩ trải qua 1 – 8 như thế nào.”
Nghe xong, Tu Dĩnh bỏ quả trứng đã ăn được một nửa xuông, hấp tấp uống một ngụm sữa, nói: “Đi thôi, chúng ta đi xem đi.”
“Không được lãng phí như thế, với lại bụng em cũng chưa no, ăn có bấy nhiêu làm sao no được? Còn nửa cái trứng, sữa nữa, tất cả mấy món này đều tốt cho cơ thể. Còn dư lại thì anh ăn cho.”
“Đi không kịp đó, không phải anh nói hoạt động bắt đầu rồi sao?” Tu Dĩnh thích ồn ào, vừa nghe có hoạt động cả người lên tinh thần ngay.
Hùng Khải ấn cô xuống: “Anh nói rồi, không vội. Bây giờ còn chưa bắt đầu mà. Em từ từ ăn, hoạt động em có thể tham gia, không bỏ sót em đâu. Ngoan, ăn trứng hết đi, còn sữa bò nữa, nếu ăn được cả quả táo nữa thì càng tốt.” Anh dỗ cô ăn giống như dỗ một đứa bé.
Hùng Khải cưng chiều, đút cô ăn thế này, Tu Dĩnh cảm thấy mình rất hạnh phúc, mắt lấp lánh nước.
“Sao lại khóc rồi?” Vừa thấy nước mắt của cô, Hùng Khải lo âu, cho là vừa rồi mình lớn tiếng làm cô khóc, “Sau này anh không nói lớn như vậy nữa, em đừng khóc nha?”
Giọng của quân nhân đều lớn. Đấy là do lúc huấn luyện hô khẩu lệnh thành thói quen, có lúc nói sẽ không kìm được mà lớn tiếng. Anh đã rất cẩn thận không nói lớn rồi, nhưng cũng có lúc không nhịn được.
“Em không khóc, em cảm thấy quá hạnh phúc, vui quá nên khóc.” Miệng Tu Dĩnh cười nhưng mắt lại lấp lánh nước.
“Con gái các em thật kì quặc, đau lòng khóc, vui quá cũng khóc. Phụ nữ làm từ nước, câu này không sai tí nào.” Hùng Khải rất bất lực, nói.
“Giờ anh mới biết à. Phụ nữ làm từ nước mà, nên anh không thể chọc cho phụ nữ giận.” Tu Dĩnh nói, cầm trứng gà lên cắn một miếng.
1 – 8 trong doanh trại rất náo nhiệt, giống như ngày hội của học sinh
thời còn đi học vậy. Trong ngày này, mọi người đều buông hết chuyện lo
buồn trong lòng, cũng không có chuyện không vui nữa, trong mắt trong
lòng chỉ có vui sướng khi trải qua ngày lễ mà thôi.
Mỗi đại đội
tổ chức hoạt động không giống nhau. Có đại đội thiết kế tiết mục huấn
luyện giải trí, có đại đội so tài kéo co, cũng có đại hội tổ chức thi
chạy tiếp