ọi chuyện ổn thỏa không, anh ở tít bên này, chuyện gì cũng không làm được, chỉ biết ngồi đây mà sốt
ruột.
Trong thời gian đó, anh gọi mấy lần nhưng vẫn không ai bắt.
“Trung đội trưởng, anh làm sao thế? Hồn vía đi đâu vậy?” Tiểu đội trưởng đội hai sán lại hỏi.
Tiểu đội trưởng này luôn hợp tác với anh trong lúc huấn luyện, khảo hạch, vì thế hai người luôn ngầm hiểu, mức độ nhất trí cao trong huấn luyện là
quan trọng nhất, tiểu đội trưởng Vương Thắng này lại là đồng hương với
anh, trong quá trình huấn luyện hai người đã hợp tác mấy lần.
Hùng Khải lắc đầu, anh không muốn để ai biết chuyện.
“Có phải chị dâu gặp chuyện không?” Vương Thắng nghĩ chắc cũng chỉ có chị
dâu mới ảnh hưởng đến tâm tình trung đội trưởng như thế.
“Không có, cậu đi huấn luyện đi.” Hùng Khải không muốn đồng đội phân tâm vì chuyện của cá nhân anh.
Trong quân đội, tình đồng đội là tình cảm thân thiết nhất, mọi người chung
sống thân thiết như anh em, có lẽ cậu ta không sao tưởng tượng được bên
ngoài cạnh tranh kịch liệt như thế. Thật ra có lúc trong quân đội cũng
sẽ thi đua tích cực nhưng không có chuyện không nể mặt như thế. Anh
không ngờ Tu Dĩnh lại chuốc lấy phiền phức lớn như vậy.
Sự việc
lần này khiến anh càng thêm kiên định ý tưởng muốn để Tu Dĩnh theo quân. Công tác trong hoàn cảnh như vậy không bằng để quân đội nuôi cô. Tuy
cuộc sống hơi nghèo khó một chút nhưng anh sẽ yên tâm, không cần lo lắng sợ hãi thế này.
Trừ công việc, trừ huấn luyện ra, hễ có thời
gian là anh lại gọi cho Tu Dĩnh nhưng điện thoại luôn trong tình trạng
không ai nghe.
Mãi đến giờ cơm chiều, khi anh kiên trì gọi điện
không buông, đầu kia rốt cuộc có người bắt, nhưng chỉ được vài giây, đầu dây là giọng Tu Dĩnh, rất lộn xộn, chỉ được chút xíu là ngắt.
Anh siết điện thoại, muốn gọi cho ông Tu lại do dự có nên hay không, nghĩ
hồi lâu vẫn quyết định thử, tuy có thể sẽ khiến ông Tu bực mình.
“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đang bận, xin gọi lại sau…” Giọng nói cứng nhắc lãnh đạm vang lên.
Đến điện thoại của ông Tu cũng bận, anh gọi đi gọi lại vài lần đều như thế, điều này làm anh càng bất an.
“Tiểu Hùng, hôm nay cậu làm sao mà nhấp nhổm không yên thế, xảy ra chuyện
gì?” Đại đội trưởng cũng phát hiện Hùng Khải không ổn, đi qua tìm anh
hỏi chuyện.
“Không có ạ, đại đội trưởng.” Hùng Khải cười với ông.
“Đừng nói không, ai cũng phát hiện cậu có chuyện. Có phải Tiểu Tu không?” Đại đội trưởng Tiếu đoán.
Trước mặt đại đội trưởng Hùng Khải không giấu được, tóm tắt lại chuyện Tu
Dĩnh bên kia một lượt. Đại đội trưởng Tiếu nhăn mày hỏi “Có cần bộ đội
ra mặt không?”
“Không không không, không cần làm phiền đâu ạ.” Hùng Khải vội vã từ chối.
Đại đội trưởng nói sâu xa mà thấm thía: “Tiểu Hùng à, bây giờ là thời kỳ
quan trọng để đề cử cậu, không được để sai sót dù chỉ một chút. Hai ngày trước tiểu đoàn trưởng Lưu đã nói với anh rồi, lần này cơ hội cậu được
đề cử rất lớn, cậu không được bỏ qua cơ hội này, chỉ cần được đề cử, sức thuyết phục của cậu với chú Tu mới có.”
Tuy ngày thường đại đội
trưởng hay cười hỉ hả, nhìn có vẻ là người hời hợt thật ra ông rất tinh
tế, sớm đã nhận ra ông Tu có vẻ không vừa ý Tiểu Hùng, cũng nhận ra được nhà Tu Dĩnh tuyệt đối không phải thường thường bậc trung. Chỉ có thằng
ngốc Tiểu Hùng này là không nhận ra gì hết. Thế nên lần này Tiểu Hùng
nhất định phải được đề cử, quan hệ đến công danh tương lai, càng ảnh
hưởng đến hạnh phúc của nó và Tu Dĩnh, lần đề cử này bắt buộc phải được.
“Đại đội trưởng, em biết rồi. Chuyện Dĩnh Dĩnh bên kia em sẽ xử lý ổn, tuyệt đối không để tình cảm ảnh hưởng đến công việc.”
Đại đội trưởng vỗ vai anh “Cậu biết thì tốt, mau ăn cơm đi, đừng để chiến
sĩ nhìn ra tâm sự của cậu, sẽ ảnh hưởng đến việc huấn luyện của họ.”
Tuy Hùng Khải hứa với đại đội trưởng, cũng không để lộ tâm tình ra nhưng
bất an, sốt ruột trong lòng không cách nào hình dung được.
Sau
cơm chiều, tới giờ nghỉ ngơi, trước giờ điểm danh 9 rưỡi tố, anh vẫn gọi điện thoại cho Tu Dĩnh. Lúc anh quyết định bỏ cuộc, quyết định đi điểm
danh thì Tu Dĩnh gọi.
Hùng Khải lật đật bắt máy “Cục cưng, em làm anh lo chết mất.”
“Xin lỗi, Tiểu Hùng. Em không nghe được, ba mẹ cứ ở bên cạnh, còn có lãnh
đạo.” Giọng Tu Dĩnh hơi khàn, vừa nghe thấy tiếng Tiểu Hùng nước mắt cô
lập tức trào ra.
Hùng Khải đang định hỏi chuyện thì kẻng điểm danh vang lên.
“Cục cưng, anh đi điểm danh đã. Em chờ anh, điểm danh xong anh về gọi điện cho em liền, chờ anh.”
Song điểm danh một chút mà gần một tiếng đồng hồ.
Tu Dĩnh chờ mãi vẫn không thấy anh gọi lại. Mệt mỏi, cô mơ mơ màng màng thiếp đi.
Trong mơ toàn là tình cảnh bị đồng nghiệp chặn cửa, giật mình tỉnh lại đã hơn mười giờ. Tiểu Hùng vẫn chưa gọi điện thoại lại. Trong lúc này bà Tu có vào phòng, hỏi cô chuyện thôi việc, cô chỉ đáp “Bây giờ con còn chưa muốn nghỉ, con làm việc ở công ty lâu như vậy, tình cảm cũng nhiều, tuy chuyện này có phần tồi tệ nhưng lãnh đạo xử với con không tệ, tạm thời con chưa muốn đi.”
“Chuyện này mà tái diễn lần nữa, mẹ sợ ba con trực tiếp làm cỏ công
