ũng chỉ có cảm giác chán ghét cùng đùa cợt, đó là một
linh hồn làm cho người ta ghê tởm, đó là một nữ nhân ai cũng có thể làm chồng.
Hắn biết rõ mục đích tiếp cận của nàng – Thiên Lang Nha, đó là mục đích Long
Tiêu đưa nàng đem cho hắn. Để nàng tự tin là trộm được Thiên Lang Nha thật sự,
thời điểm nàng chạy trốn hắn phái người phá túi nước của nàng, để nàng chết khát
trong biển cát mênh mông, đó là sự trừng phạt của hắn. Hắn xác định nàng đã
chết, không nghĩ tới khi tiêu diệt Ngạc Lỗ tộc lại một lần nữa nhìn thấy người
có khuôn mặt giống nàng như đúc, bảo hắn sao lại không khiếp sợ.
Hắn cưỡng bức nàng, lại phát hiện tuy là cùng khuôn mặt nhưng là một linh hồn
hoàn toàn bất đồng. Nữ nhân kêu Liên Kiều này kiên cường, lạc quan, thông minh,
trong nghịch cảnh vẫn muốn sinh tồn, không trách cứ, không khuất phục, không nổi
giận, toàn thân toả ra quang huy lóng lánh hoa mắt, hoàn toàn thay đổi suy nghĩ
của hắn về nữ nhân, yếu đuối, ghen tị, dựa dẫm, hám lợi, tồi tệ. Nàng hấp dẫn
hắn, thời thời khắc khắc hấp dẫn hắn.
Lúc này nàng ngay tại trước mắt hắn, không hề phòng bị mà như đoá hoa toả ra
sự xinh đẹp của nàng, cứ như vậy liền bỏ qua ba điều kiện của nàng, Mục Sa Tu Hạ
một chút cũng không nghĩ muốn ngược đãi mình, như thế này thì hắn chỉ có thể nói
với nàng thật có lỗi, tự chủ của hắn có hạn.
Chương 27: Sủng ái
Vén lên màn lụa mỏng, hắn ngồi ở mép giường nhìn tuyệt mỹ dung nhan khi ngủ
của nàng. Nhịn không được vươn tay vuốt ve khuôn mặt của nàng, nhẵn nhụi, xúc
cảm mềm mại làm cho hắn không dám dùng sức, chỉ có thể nhẹ nhàng từ từ nhấm nháp
tiểu mỹ nhân trên giường. Nàng trong lòng bàn tay hắn cọ cọ thật đáng yêu, thậm
chí không cảm giác nguy cơ phủ xuống người còn vươn cổ tay phấn nộn ra.
Hắn giật mình dừng lại, bị phòng ngự không vững vàng của nàng hấp dẫn, nàng
tựa như con mèo nhỏ lười biếng cam chịu nấp dưới cánh của hắn. Đáy mắt hắn bỗng
nhiên cháy lên hai ngọn lửa, híp mắt lại nhìn nàng chăm chú. Tay nhẹ nhàng kéo
chăn trên người nàng, la sam bằng tơ tằm lả lướt trên ngọc thể như ẩn như
hiệ
Hầu kết hắn phát thanh, tức giận chính mình khi đối mặt nàng lại như mao đầu
tiểu tử chưa biết gì. Dùng sức lắc đầu, đem ngân phát rủ xuống bên sườn mặt,
đồng thời cũng b
qua sự khẩn trương rối rắm trong lòng. Nhẹ nhàng cởi bỏ la sam, da thịt hồng
nhạt một chút một chút hiện ra trước mắt hắn, cho đến khi quần áo toàn bộ cởi
bỏ.
Đồng tử hắn co rút lại, gắt gao nín thở nhìn chăm chú nàng, đôi vai non mềm,
hai vòng tròn xinh đẹp rắn chắc mà càng co dãn, kia hai nụ hoa phấn hồng diễm lệ
mê người. Bởi vì thân thể tiếp xúc với không khí lạnh bên ngoài, nên nụ hoa kia
nháy mắt co rút lại, toả ra sự hấp dẫn trí mạng, phút chốc đoạt đi tâm hồn
hắn…
Hạ phúc một trận nóng rực, hắn lập tức đã có phản ứng, điều này làm hắn ngạc
nhiên. Kinh qua vô số nữ nhân hắn luôn luôn kiêu ngạo về tự chủ của mình, thường
nữ nhân luôn không chống đỡ được sự hấp dẫn, rên rỉ phóng đãng, thấp khóc cầu
xin khi đó hắn vẫn có thể thu phóng tự nhiên, mà nay lại hoàn toàn chưa tiến
nhập nội dung chính lại cảm thấy hạ thể trướng đau đến khó chịu. Hắn không thể
lý giải biến hoá của thân thể mình, cũng không cách gì khống chế nhu cầu mãnh
liệt của cơ thể.
Gầm nhẹ một tiếng, để dục vọng bừng bừng phấn chấn hoàn toàn thoát khỏi sự
kiểm soát của lý trí, hắn cúi người hàm lấy nụ hoa đỏ tươi muốn làm hắn biến
thành cuồng, dùng sức mút vào, gắn bó mật thiết với hơi thở mê người của nàng,
liếm, cắn mút mạnh mẽ, dùng miệng tra tấn nụ hoa mỏng manh đang càng thêm đỏ
tươi kiều diễm.
“n…..” Liên Kiều bị một trận dục vọng nhiễu tỉnh, mở đôi mắt buồn ngủ còn mù
sương, chỉ thấy trên ngực Mục Sa Tu Hạ đang gặm nhấm nhũ tiêm bên trái nàng, một
tay dùng lực vuốt ve bầu ngực tròn bên phải.
“Ngươi…..” Nàng kinh hô ra tiếng, không nghĩ tới hắn chưa được cho phép liền
xâm nhập tẩm cung của mình.
Mục Sa Tu Hạ miễn cưỡng rời khỏi nơi đã hồng thẫm, ngẩng đầu nhìn nàng, đáy
mắt hừng hực dục hoả quả thực doạ nàng sợ đến nơi.
“Ngươi làm gì?” Vốn là lời chất vấn, nói ra lại doạ chính mình ngây
người.
Hắn gợi lên khoé miệng, đôi mắt màu lam đang bao phủ một tầng đen thâm thuý,
dụ dỗ nàng: “Liên Kiều, nàng cũng muốn phải không.”
“Không…” Không đợi nàng mở miệng, hắn đã ngăn chặn môi nàng, cự tuyệt không
muốn nghe đáp án, một tay ôm chặt eo nàng để cùng tiếp xúc càng chặt chẽ, một
tay kia hướng về phấn mông nộn nộn. Bàn tay mạnh mẽ vuốt ve, lúc lại dời về phía
bụi hoa hắn khát vọng đã lâu, ngón trỏ ở hoa hạch vô tình đảo đảo khiêu khích
khiến nàng không nhịn được mà run rẩy.
Nàng không kiềm được rên rỉ, lòng sợ hãi không thắng được dục vọng của thân
thể, dần dần buông bỏ phòng ngự, đưa tay lên ôm lấy cổ hắn, hơn nữa cũng nhiệt
tình quay lại hôn hắn.
Hắn cuồng dã bá đạo hấp thu tất cả ngọt ngào từ môi nàng nhưng vẫn có cảm
giác không đủ, ngược lại còn dời môi về mi nàng, mắt của nàng, vành tai của
nàng, cằm, cổ, ngực… Hắn nghĩ trên mỗi tấc da thịt của nàng đều phải lưu lại dấu
vết của hắn.
Quần áo không biết khi