lớn cứng như thép quấn quanh vòng eo
nhỏ nhắn của nàng, rồi đặt giữa hai chân nàng, ngang ngược đem nàng ôm chặt cứng
trong lòng.
Nàng kinh hoảng hô nhỏ một tiếng, trong lòng vừa thẹn vừa giận, tên sắc ma
này lại thừa dịp nàng ngủ…trí nhớ về đêm kích cuồng hôm qua ầm ầm nảy lên trong
lòng. A! Thật mất mặt!
Từ lúc Liên Kiều mở mắt ra, Mục Sa Tu Hạ liền tỉnh, chỉ là tham luyến sự ôn
nhuyễn của nàng nên không muốn buông tay. Nghe được nàng kinh hô hắn mới xoay
người nàng lại, đối mặt với mình.
Chống đỡ thân dậy một cách tao nhã, sợi tóc màu bạc lòa xòa quanh thân, hắn
giống như Ma quân nơi u giới, tà mị nhìn nữ nhân dưới thân. Cơ thể nàng tựa hồ
không có chổ nào còn hoàn hảo, da thịt trắng nõn phủ đầy hôn ngân xanh tím, nơi
cánh tay, đầu vai, vùng cổ thậm chí còn có dấu răng rõ ràng, tất cả đều lên án
tối hôm qua hắn đã cuồng dã thô bạo như thế nào, mà giờ nhìn dấu vết này hắn lại
không biết thần hồn điên đảo khi nào thì lưu lại.
Khoé môi đẹp nhẹ nhàng gợi lên, gợi cảm mê ly, tiếng nói mang theo tia tình
dục ám muội, khàn khàn mở miệng: “Tỉnh?”
Liên Kiều thật sự không biết đối mặt hắn như thế nào, là nên răn dạy lại
gương mặt tuấn mỹ như thiên thần mà tâm hồn sắc ma này hay vẫn là nỗi trận lôi
đình mà đem hắn thoá mạ một chút, thậm chí có thể cho hắn một cước đá xuống
dưới, nhưng nàng quyết định coi thường hắn.
Không để ý tới hắn? Mục Sa Tu Hạ tâm tình tốt đẹp nhìn khuôn mặt lạnh lùng
của nàng. Trải qua đêm qua, hắn tựa như muốn nghiện, sao có thể cho phép nàng lơ
hắn đi như vậy, không để nàng cự tuyệt mà hung hăn hôn đôi môi mặt ngọt của
nàng, dùng sức hút, thấp hoạt đầu lưỡi nàng, quyến rũ khát vọng sâu trong nội
tâm của nàng. Đáng chết, hắn lại muốn ăn luôn nàng.
Liên Kiều bị khiêu khích cả người run rẩy không thôi, vô lực nằm trong vòng
ngực trần trụi cường tráng của hắn, tâm hoảng ý loạn, không biết làm sao. Chẳng
lẽ hắn còn muốn? Ý niệm trong đầu này doạ nàng choáng váng, không biết lấy khí
lực từ đâu tới, nàng ra sức đẩy hắn ra, xoay người muốn trốn khỏi sự giam cầm
của hắn, lại bị hắn chặn ngang kéo nàng quay về vòng ôm kiên cố.
“Còn có khí lực đẩy ta ra? Hửm?” Hắn một ngụm hàm trụ lấy vành tai đáng yêu
của nàng, lười biếng nói: “Thể lực khôi phục không tồi.” Hắn cười mơ hồ, từng
đợt từng đợt khí phun vào tay nàng, làm toàn thân nàng run rẩy.
Liên Kiều rốt cục thấy rõ đây là một nam nhân thể lực cùng tinh lực tràn đầy
đến vô cùng khủng bố, nàng chỉ có thể yếu ớt để mặc cho hắn làm gì thì làm.
“Ngươi không phải còn có rất nhiều công vụ phải làm vội sao? Mặt trời đã lên
cao ngươi còn không xuất hiện, không sợ các tướng sĩ cười nhạo ngươi tham ngủ
sao?”
Ngón tay mơn trớn cổ che kín xanh tím của nàng, cuối cùng dừng lại ở trên
điểm tròn kia mà chậm rãi xoa nắn: “Ái phi, chúng ta chính là mới tân hôn đó.
Tin rằng các tướng sĩ nhất định sẽ thông cảm cho chủ soái bọn họ đang không thể
kiềm chế tình cảm.”
Ách. Đồ vô sỉ này lại nói được đúng lý hợp tình như vậy. Nhưng ngọn lửa quanh
thân đã bị hắn tà ác dẫn lên, nàng vừa thở hào hển vừa giãy dụa: “Ngươi đừng
quên chúng ta còn có ba điều kiện trước đây đi.”
Hắn cúi người hàm trụ nụ hoa đỏ tươi của nàng, gặm cắn kéo, Liên Kiều càng
thêm muốn ngừng mà ngừng không được chỉ to miệng thở dốc, lại kiên quyết không
để cho bản thân ngâm ra tiếng.
“Trải qua đêm qua, ái phi nghĩ đến ba điều kiện kia còn có thể ước định được
cái gì đây?” Một tay bắt được hai cổ tay nàng, cố định lên đỉnh đầu, đáy mắt hắn
hiện lên tia hung ác nham hiểm mà càng thêm là dục vọng mạnh mẽ, như là đang
trừng phạt. Cắn da thịt mềm mại vốn đã là xanh tím của nàng, làm thêm một vòng
hôn ngân mới bao phủ lên những vết cũ, hắn muốn nàng, không để ý chuyện nàng
phản đối, kháng nghị, trong tiếng kinh hô của nàng, chưa vào thân thể nàng nhưng
đã mang theo dục vọng cuồn cuộn ngập trời…
Aiz, nàng quả thực không có cách nào khác để làm người a, phục sức Cách Tát
quốc tất cả đều là thiển khẩu viên lĩnh* (*: miệng nông cổ tròn), mặc cho nàng
lôi kéo như thế nào cũng không che lấp những vết xanh tím đáng giận này, cái tên
Mục Sa Tu Hạ trời đánh, định vây nàng ở trong cung không ra được luôn mà.
Nhìn vào gương thấy đôi môi anh đào căng mọng tới bây giờ cũng chưa hết sưng,
lại không khỏi đỏ mắt nhớ lại một trận lửa nóng triền miên, trời ạ, hắn quả thực
là siêu nhân, bị hắn sạch sành sanh, vô lực cử động, hắn lại còn có thể một thân
thoải mái mà đi quân doanh an bài điều phối quân lính xung quanh.
“Tiểu thư, thái tử gia nói đêm nay không trở lại dùng bửa, kêu người ăn xong
cũng nghĩ sớm một chút đi.” Y Mã so với vừa mới thấy Liên Kiều thì hoảng sợ đã
dần dần thối lui, nhưng là chủ tử nói bị trượt té thật có thể ngã đến toàn thân
đều là màu xanh sao? Nàng thực sự rất là buồn bực nha, mắt to trừng trừng ngắm
chủ tử đi.
Không trở lại? Hô, trái tim treo trên cao rốt cục cũng rơi xuống. Nhưng mà có
một điều hơi kì quái, hắn có trở về hay không có cần phải báo với nàng sao? Bệnh
chắc rồi!
Nằm ngủ trên giường đến thời gian đốt đèn Liên Kiều mới th