g vẫn không có tác
dụng gì. Họ rời đi, cánh cửa vẫn đóng chặt.
Cô không biết mình ngồi ở đấy khóc bao lâu, cô cố gắng bò dậy , cô còn
phải đi bệnh viện, mẹ cô chỉ nhất thời tức giận , mẹ sẽ không phải không cần cô nữa, còn có bố, bố nhất định sẽ không đuổi cô đi .
Cô đi đến cổng của khu nhà, ngồi xuống, nhìn lên bầu trời, không cho nước
mắt chảy xuống, điện thoại reo lên , hai mắt đẫm lệ, cô không nhìn thấy
người gọi , cô nhấn nút nghe, khóc vào điện thoại nức nở: “tôi không có
gia đình nữa rồi … không có gia đình nữa rồi … Mẹ không cần tôi nữa …”
HẾT PHẦN 2
*** Sao mọi người không cmt chia sẻ cảm nhận về truyện mà cứ thúc giục
truyện vậy nhỉ…mỗi người một ngày cũng chỉ có 24 tiếng, đâu phải là cái
máy đâu, bạn mình edit xong sẽ giao lại cho mình rồi mình mới post lên
được mà ***
Trên đời này chuyện đau đớn nhất là yêu còn khó hơn chết.
Đã từng có không ít năm tháng bên nhau, cuối cùng cũng trở thành ngõ cụt.
Lựa chọn của cô là dùng cách thức ác liệt nhất để nói cho anh rằng, tất cả
mọi người đều phải trả giá cho hành động của mình, ngay cả anh cũng
không ngoại lệ.
… … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … …
Cả một ngày anh không tìm thấy cô, điện thoại cũng không liên lạc được,
nếu không phải bố cô còn đang nằm nửa sống nửa chết trong bệnh viện thì
anh chắc chắn nghĩ cô đã chạy trốn rồi.
Buổi tối anh lái xe chạy qua bệnh viện một vòng, thừa lúc Niệm Nghi qua
phòng bệnh kiểm tra, anh đứng ở cửa phòng bệnh một lúc, nhìn qua cánh
cửa, đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy bố mẹ cô.
Bố cô đang nằm trên giường, ho liên tục, mẹ cô đang buộc lại tóc, sắc mặt
mệt mỏi, còn rất cẩn thận lấy khăn mặt lau cánh tay cho bố cô.
Là một đôi vợ chồng bình thường, như bao nhiêu người khác. Gia đình của
anh cũng coi như là bình thường, nhưng bố mẹ cũng chỉ tôn trọng nhau như khách, về chuyện chăm sóc lo lắng những lúc hoạn nạn thâm tình thì anh
không có bao nhiêu cảm xúc, đối với gia đình cũng không có khái niệm sâu bao nhiêu.
Nói thật ra anh không thể hiểu được tình cảm của cô đối với gia đình, dù
sao từ nhỏ đến lớn dù là ở trong nước hay ở nước ngoài anh cũng đa số là ở một mình.
Mối quan hệ của anh và Trần Chính Quốc căng thẳng không phải là không có
nguyên nhân. Anh là con trai duy nhất, bà Trần là một nữ doanh nhân mạnh mẽ, bận rộn, cònTrần Chính Quốc chỉ chuyên tâm trong con đường làm quan của mình, trong nhà trên cơ bản là không có người. Khi đó anh cũng
không biết cô đơn, luôn cùng Giang Văn Thao và Mẫn Chính Hàn ăn chơi dữ
dội. Đánh nhau, uống rượu, sinh sự là cuộc sống mỗi ngày của bọn họ.
Đừng nói là bắt nạt bạn học xung quanh, ngay cả bọn lưu manh côn đồ thấy bọn họ cũng phải chạy dài.
Trần Chính Quốc bị mất mặt, ông ta ở bên ngoài chăm chỉ làm việc đều bị con
trai ông làm hủy hoại, ông không chịu nổi khi bị con trai mình phá hủy
tất những gì mình gây dựng nên.
Mà anh ta lại không quen khi nhìn thấy bộ dáng giả nhân giả nghĩa của bố
mình, nên cố ý làm cho Trần Chính Quốc giận điên người. Dù sao dù có xảy ra chuyện lớn đến đâu cũng sẽ có người thay anh giải quyết.
Lúc đánh nhau không phải chưa từng gây ra những án mạng, nhưng lần đó có
một chút đặc biệt. Tối hôm đó anh cũng không nghĩ rằng muốn ra tay. Lúc
ấy đi bên cạnh anh là Cố Vận, cô là một cô gái rất ngoan, không giống
như những cô gái ăn chơi ngày trước của anh. Cô cùng anh học một lớp,
nhưng không phải cùng một loại người giống anh, cô rất lặng lẽ, học hành cũng rất tốt. Lúc đầu, cô hay đến chỗ bọn họ tìm Cổ Phong, sau đó không biết sao cô lại thường xuất hiện ở chỗ anh, anh cũng chẳng để ý, bên
cạnh anh một đám người ồn ào, một người một miệng liên tục gọi chị dâu
chị dâu.
Cô nghe xong chỉ cười, anh uống say, hôn cô, cô cũng không đẩy ra, thậm chí còn trèo lên người anh, đáp lại.
Anh không hiểu một cô gái bảo thủ lại có thể đi theo một tên côn đồ như
anh. Thậm chí bên người anh không chỉ có một người con gái, cho đến bây
giờ vẫn không hề có cô trong lòng.
Một đêm cô đi theo anh vào quán bar, lúc anh đi toilet về thấy cô bị một
tên khốn trêu ghẹo, liền chạy qua đánh, hai bên người càng ngày càng
nhiều.
Tình trạng ngày càng hỗn loạn, anh chỉ nhìn thấy cô đột nhiên chạy về hướng
anh, đến lúc anh phản ứng lại, cô đã ngã vào trong lòng anh, cây dao vốn đâm vào người anh, nay lại cắm trên cơ thể cô, trước khi chết cô còn
nhìn anh mỉm cười.
Đêm đó tổng cộng đã chết tám người, sáu người là người của bên kia , tên
bắt nạt trêu ghẹo Cổ Vận cũng ở trong số đó, còn có một tên bị đâm hơn
chục nhát, chết ngay tại chỗ. Tên đó là cháu của Chương Kinh Hoa, Lý
Khải Năm nhân cơ hội này làm tới. Trần Chính Quốc và bà Trần vô cùng tức giận, nhưng cũng chỉ có thể hy sinh sự nghiệp làm quan của ông. Khi
đóTrần Chính Quốc đang thuận buồm xuôi gió, trước mắt cứ từng bước từng
bước thăng tiến, kết quả xảy ra chuyện như vậy, bị người ta nắm được
nhược điểm, ông sao không thể không điên.
Sau đó anh bị bố tống sang Mỹ, hơn nữa không cho phép quay về cũng không cho bà Trần qua thăm anh ta, hoàn toàn tự sinh tự diệt