XtGem Forum catalog
Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324715

Bình chọn: 9.5.00/10/471 lượt.

n cho hoa hoa công tử

như Trần Mặc Dương nguyện ý hồi tâm. Mình chán ghét cậu, cậu rõ rang là

đứa ngốc, nhưng lại luôn có người xuất hiện bảo vệ cậu.”

“Văn Kỳ, cậu đâu cần vất vả như vậy, nếu mệt thì nên chọn đường khác mà đi.”

Văn Kỳ lắc đầu: “Chuyện không phải như cậu vẫn nhìn thấy…. Nói thật hôm nay mình gặp cậu, ngoại trừ hỏi thăm cậu, còn có một việc cần cậu giúp đỡ.”

“Chuyện gì.”

“Chuyện xảy ra với Y Trạch, có phải cậu trách mình? Kỳ thật mình cũng coi Y

Trạch như em trai, em ấy xảy ra chuyện mình sao có thể bỏ mặc. Đương

nhiên chuyện này nói ra cũng không ích gì, nhưng cậu có trách mình

không?”

Từ Y Khả nói: “Mình không trách cậu, mặc kệ như thế nào, mình rất cảm kích cậu đã chăm sóc Y Trạch nhiều năm.”

Văn Kỳ ngừng trong chốc lát, nói: “Nhưng là Trần Mặc Dương không muốn buông tha cho mình và Chương Kinh Hoa. Gần đây các hạng mục của công ty của

mình gần như bị chấm dứt hết. Ngân hàng cũng không cho vay, tài chính

không đủ, cho dù thế nào công trình cũng không thể tiếp tục được. Anh ta nhằm vào công ty, rõ ràng là muốn bức tử bọn mình. Mình hy vọng cậu có

thể vì tình cảm ngày trước của chúng ta khuyên nhủ anh ấy, dù sao không ở trên thương trường thì chúng ta vẫn là bằng hữu, tại sao lại không chừa cho nhau một đường sống.”

Từ Y Khả nói: “Văn Kỳ, không phải mình không giúp cậu, chuyện trên thương

trường mình không biết, anh ấy nói gì mình nghe nấy. Chương Kinh Hoa

chính là một cái hố đen, thừa dịp cậu chưa bị nuốt chửng, nhanh chóng

bứt ra đi.”

Văn Kỳ ngượng ngùng, tựa hồ không nghĩ Từ Y Khả cự tuyệt thẳng với mình,

nhất thời không nói được gì, một lúc sau mới lại mở miệng: “Tất cả mọi

công việc đều qua tay mình, nếu xảy ra chuyện gì, mình sẽ chết chắc.

Thật ra tình hình công ty không khả quan lắm, làm ăn xuống dốc, trông

Chương Kinh Hoa bề ngoài như vậy nhưng trên thực tế ông ta chính là

miệng cọp gan thỏ, Trần Mặc Dương làm như vậy chính là giáng một đòn trí mạng. Y Khả, mình cầu xin cậu, cậu cũng biết mình rất ít khi cầu xin

người khác, nếu không phải không còn cách nào nữa thì mình sẽ không cầu

xin cậu đâu.”

Đúng là như vậy, Văn Kỳ là người phụ nữ mạnh mẽ, nếu không phải lâm vào đường cùng cô ấy sẽ không hạ thấp mình.

Trên đời này ai mà không ôm hy vọng rằng con đường mình chọn là tốt nhất.

Cho nên chỉ có bản thân mình chịu trách nhiệm cho những gì mình đã chọn.

Đây là những lời cuối cùng Từ Y Khả nghe từ Văn Kỳ, ra khỏi nhà hàng, cô

biết, từ nay cô và Văn Kỳ sẽ không còn có thể trở về như trước được nữa.

Từ Y Khả kể với Trần Mặc Dương chuyện này, Trần Mặc Dương nói: “Công ty

của Chương Kinh Hoa chỉ còn lại cái xác không, không cần anh ra mặt thì

công ty hắn ta cũng gặp chuyện. Anh chẳng qua chỉ là làm cho hắn ta chết nhanh hơn mà thôi. Hắn ta vi phạm pháp luật, phạm tội cũng không phải

là một hai lần, phen này cơm tù hắn ta nhất định phải ăn rồi.

Từ Y Khả nói: “Văn Kỳ sẽ ra sao?”

“Khó nói, cô ta là trợ thủ đắc lực của Chương Kinh Hoa, Chương Kinh Hoa phạm tội, cô ta chắc chắn cũng có liên quan.”

Cô muốn nói lại thôi, ‘Tâm kế’ bày ra một bộ dáng đáng thương: “Anh có thể …Có thể giúp Văn Kỳ không?”

Anh rất hiếm thấy cô như vậy, bất đắc dĩ xoa đầu: “Đứa ngốc, em thật quá là lương thiện!”

Cô vùi vào lòng anh: “Cho nên anh mới thích em.”

Anh cười: “Đúng, ma quỷ luôn ở bên cạnh thiên sứ, mỗi một hành động của thượng đế đều có ý cả.”

Cô cười, người dàn ông này không phải luôn luôn xưng mình là thượng đế hay sao.

Thiên sứ và ma quỷ luôn kề nhau, cô thích câu này!

Buổi chiều, một nhà ba người lại ra ngoài ăn cơm, cô đã thôi việc. Thời gian rảnh cô đều ở nhà chăm sóc anh và Loan Loan. Điều khiến cô lo lắng vẫn

là mẹ, thôi thì chuyện gì đến sẽ đến, thù hận của mẹ đối với Trần Mặc

Dương không phải là ngày một ngày hai có thể hóa giải.

Trên đường, chuông điện thoại vang lên, anh dừng xe, bắt máy. Khi xuống xe,

cô sợ Loan Loan bị cảm lạnh, nên khoác thêm cho Loan Loan chiếc ao.

Cô ngồi xuống thắt nơ áo cho Loan Loan, Loan Loan giơ bàn tay nhỏ lên, nói: “Mẹ, phải chăng mẹ muốn bọc kín mít con?”

Cô hôn con gái: “Đúng vậy, Loan Loan sao lại thông minh vậy ta.”

Nụ cười bỗng tắt lịm, một chiếc xe đâm thẳng tới chỗ cô và Loan Loan, cô

chưa kịp phản ứng chiếc xe đã lao tới trước mặt. Một khắc kia cô chỉ

biết dùng thân thể của chính mình bảo vệ Loan Loan. Di động trên tay

Trần Mặc Dương rơi xuống, anh chạy như điên đến ôm lấy cô và Loan Loan.

Lái xe điên lại nhằm về hướng lại phía họ, anh không kịp đứng dậy, giang người bảo vệ hai mẹ con, lăn vòng vòng trên mặt đất.

Người trên xe dường như mất hết lý trí, nhấn mạnh ga đâm vào xe họ. Một tiếng vang lớn, cửa kính xe vỡ, Triệu Vịnh Oái ngồi trên xe, trán chảy máu,

bất tỉnh.

Tất cả diễn ra quá nhanh.

Loan Loan khóc thét. Có lẽ vừa rồi trán đập xuống đất, khuôn mặt nhỏ cô bé nhuốm đầy máu, toàn thân đau đớn.

Từ Y Khả sợ tới mức khóc theo, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Loan Loan: “Loan Loan đừng sợ, đừng sợ, chúng ta đến bệnh viện.”

Quản lý khách sạn và nhân viên chạy đến hỏi han tình hình.

Trần Mặc Dương vừa