tâm lẫn nhau mới đúng! Huống chi hai người. . . . . ."
Tâm Dao dùng chiếc thìa nhỏ khuấy cà phê, nhìn Tiểu Lâm thật sâu.
"Tình hình của tôi có lẽ anh cũng không thể hiểu được, tôi hi vọng rằng Mộ
Văn sẽ luôn luôn giữ mãi một phần ấn tượng tốt đẹp về tôi."
Cô
nhấp một ngụm cà phê, nói với vẻ suy nghĩ nói: "Chúng tôi đã từng yêu
nhau, tuy chỉ là trong thời gian ngắn như vậy, nhưng, tôi đã rất hài
lòng, chung quy yêu so với không yêu cho tới bây giờ cũng đều rất tốt,
tôi không dám yêu cầu điều gì xa vời."
"Cô sai rồi, Mộ Văn đối
nhân xử thế rất có tình người." Tiểu Lâm đốt một điếu thuốc, "Tình cảm
của cậu ấy đối với cô không có nông cạn như vậy, cậu ấy sẽ không để ý
cô. . . . . ." Anh ta bỗng dừng lại một chút, sau đó nói không ra lời,
"Không trọn vẹn" Những câu nói này quá tàn khốc, "Bản thân cô là trên
hết."
"Tôi biết." Ánh mắt mơ hồ của cô tập trung lại, nhìn Tiểu
Lâm, "Nhưng mà tôi sẽ để ý! Hãy để cho thời gian xóa nhòa tất cả đi! Tôi chân thành hi vọng tương lai anh ấy có thể gặp được một người hoàn mỹ
hơn và sẽ có một cuộc hôn nhân tốt đẹp."
Tiểu Lâm nhìn cô gái trước mắt này thật sâu, phun một vòng khói thuốc, hỏi: "Mộ Văn đi Pháp, cô có biết không?"
"Tôi biết." Cô gật đầu một cái, sau một lúc lâu, nhịn không được, hỏi: "Anh ấy. . . . . . Gần đây có khỏe không?" "Đã hơn mấy tháng
không có tin tức của cậu ấy rồi, có lẽ là bận về việc….. Việc học đi!
Một người có tính cách như Mộ Văn, một khi đã chuyên tâm làm việc gì đó, thì ngay cả người thân cũng không buồn nhận.
Năm ngoái khi cậu
ấy đến Pháp, đã từng viết cho tôi một lá thư, nói rằng tất cả đều đã đi
vào quỹ đạo, cậu ấy nói cậy ấy luôn có lòng tin về con đường mình đã
chọn, cậu ấy còn nói. . . . . ." Anh ta có vẻ bừng tỉnh nhìn vào Tâm
Dao.
"Còn nói cái gì?"
"Cậu ấy nói, nếu như không có ánh sáng của cô chiếu rọi, cậu ấy căn bản không biết bản thân mình vẫn đang ở trong bóng đêm."
Tâm Dao nhắm mắt lại, khi cô mở mắt ra lần nữa, viền mắt đã chứa đầy nước mắt.
Cô nhẹ giọng nói: "Cuối cùng coi như là tôi đã không phụ lòng anh ấy. . . . . . Thôi, không nói những chuyện này nữa, trở lại chuyện chính, tôi tới đây để mua tranh đấy."
"Bức tranh ở góc đại sảnh kia, đúng không?"
Tâm Dao mở lớn đôi mắt nhìn Tiểu Lâm, không nói.
Tiểu Lâm gọi một người phục vụ tới, "Cậu đi lấy bức tranh đang treo ở góc đại sảnh của ông Hà mang vào đây!"
Chỉ chốc lát sau, phục vụ mang bức tranh tới. Tiểu Lâm nhận tranh, nhìn Tâm Dao.
"Thật ra, đối với bức tranh này, tôi có chút khó khăn khi phải xa rời nó,
nhưng hôm nay, tôi không còn lý do gì để lưu lại nó nữa." Dường như anh
ta đã quyết định, đặt bức tranh trước mặt Tâm Dao, "Cô là chủ nhân tốt
nhất của bức tranh này."
"Cám ơn anh, bây giờ tôi phải đi rồi!"
Cô đứng dậy, mỉm cười nói: "Nói cho tôi biết giá tiền, ngày mai tôi sẽ
mang đủ số tiền tới đây."
"Nếu như cô coi tôi là bạn bè, xin cô
hãy vui lòng nhận nó, đừng nhắc tới từ ‘ tiền ’, từ này rất dễ làm người khác bị tổn thương."
Cô ngớ ra trong chốc lát, "Vậy làm sao có thể! Tôi. . . . . ."
"Không có có thể hay không!" Tiểu Lâm lập tức cắt ngang lời cô, chân thành
nói: "Bức tranh này, về tình về lý cũng nên thuộc về cô, nếu như Mộ Văn
vẫn còn ở Đài Loan, nếu như cậu ấy biết cô đã quay trở lại, cậu ấy cũng
sẽ làm như vậy. Đừng gây khó khăn cho tôi nữa, được không?"
"Tôi hiểu ý của anh, nhưng . . . . . ."
"Đừng nhưng nữa." Anh ta kiên trì nói: "hãy ghi lại địa chỉ, điện thoại của cô, ngày mai tôi sẽ đem bức tranh qua cho cô."
Tâm Dao không nói gì nữa, sự cảm kích hiện lên trong ánh mắt.
Cô lưu lại địa chỉ, điện thoại, sau đó xoay người chuẩn bị rời đi, bỗng
nhiên lại nghĩ đến điều gì đó liền xoay người lại, trong ánh mắt có
thỉnh cầu.
"Đừng quên giữ bí mật này giúp tôi."
Lờ nhắn nhủ đã hoàn tất, cô xoay người, hết sức duy trì bước chân thăng bằng, đi ra khỏi phòng tiếp khách.
Một làn gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, trên người cô là chiếc váy dài màu
đen, làn váy nhẹ nhàng, bay lặng lẽ, thê lương, lẳng lặng biến mất ở đầu kia hành lang
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------
Xe chạy như bay dưới những hàng cây rợp bóng mát ở đường Nhân Ái, Tâm Dao càng ngày càng có cảm giác "Quen thuộc".
Không bao lâu, tắc xi đã đi vào ngõ hẻm, cô xuống xe ở đầu hẻm.
Nhìn thấy cửa nhà, cô lảo đảo bước nhanh hơn, rốt cuộc dừng ở cánh cửa vô
cùng quen thuộc. Cô hít một hơi thật sâu, trong không khí tràn ngập
hương Ngọc Lan, sau đó, đưa tay nhấn cửa, tiếng bước chân dồn dập truyền đến rất nhanh, tiếp đó, cửa được mở ra -- là mẹ Hàn!
Mẹ Hàn dùng ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm Tâm Dao, cả người đều ngây dại.
"Mẹ!" Tâm Dao kêu lên một tiếng, lao về phía trước, ôm chặt cổ mẹ mình, kêu to: "Mẹ, con rất nhớ mẹ! Thật sự rất nhớ mẹ!"
"Tâm Dao, là con thật sao?" Mẹ Hàn khe khẽ đẩy con gái ra, nắm chặt cánh tay của cô, quan sát từ trên xuống dưới, nước mắt đã đảo quanh khóe mắt.
"Mẹ! Là con, con đã trở về!"
"Sao không nói một tiếng đã về tới đây? Hoài Triết đâu? Sao nó không cùng con trở về?"
"Là con