ng thể nhìn thấy được,
bằng không ta sẽ phải trả một cái giá thê thảm lắm; đó không phải là cái giá mà
ta chuẩn bị sẵn sàng để trả và để hưởng.
Có thể là ta đã quá hợp tác rồi chăng! Thỉnh thoảng ta có thể
nhận thấy trong mắt hắn hiện lên chút nghi hoặc, khi đó ta sẽ nhanh chóng sử dụng
chiêu ‘quyến rũ’, khiến hắn không thể nào suy đoán ra được. Aizz! Lẽ nào quá hợp
tác cũng là một loại sai trái? Ta chẳng qua chỉ dựa vào phương thức của hắn để
diễn xuất mà thôi. Vì sao bất cứ việc gì thuận theo ý hắn, trái lại đều khiến hắn
không tin ở đâu ra lại có chuyện tốt như vậy?
Bữa tiệc tối nay là nơi tập hợp những thương nhân ‘tai to mặt
bự’, người chủ trì là một trong ba tập đoàn lớn của Đài Bắc – tập đoàn Thang thị.
Ta mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen ôm sát người, để lộ ra những đường cong
quyến rũ, hơi lộ liễu, nhưng khoác thêm một chiếc khăn choàng đỏ rực, khiến cho
sự lộ liễu biến thành nửa kín nửa phô đầy mê hoặc; trên cổ đeo một sợi dây chuyền
hồng ngọc, đồng bộ từ đầu đến đuôi, một sự kết hợp hoàn hảo. Ta nói rồi, Lâu
Phùng Đường là một gã rất hào phóng, không cần ta mở miệng, thường thì hắn sẽ bảo
công ty đá quý đưa danh sách tới cho ta chọn lựa. Tiếp đó là từng bộ từng bộ
trang sức cứ dần dần xuất hiện trên bàn trang điểm của ta.
Nhảy xong với hắn một bài, hắn để ta ‘tự do hoạt động’, sau
đó hắn đi chào hỏi chủ nhân bữa tiệc. Ta không lưu tâm. Nghe nói thiên kim Thang
thị đã được ‘chỉ định’ làm vợ của Lâu công tử, lần trước thiên kim Lâu gia tới
tìm ta là vì muốn đứng ra ‘bênh vực’ cho Thang tiểu thư chăng? Ta khá tò mò đối
với tướng mạo của Thang Thục Tịnh tiểu thư.
Không lâu sau, ta cũng đã nhìn thấy nàng. Ở phía bên kia hội
trường, cô gái đang bị Lâu Phùng Hân lôi kéo kia hẳn là Thang Thục Tịnh, nghe
nói tình cảm chị em bọn họ rất khắng khít. Xa quá, nên không thể thấy rõ mặt
mũi cô ta thế nào, nhưng mà dựa vào cách ăn mặc có thể đoán được đó là một
thiên kim tiểu thư nhu thuận hiền ngoan.
Ta lắc lắc ly rượu trong tay, lạnh lùng nhìn quanh hội trường
chật ních người này, cười nhạt. Một mình thong dong trong thế giới của chính
mình; nơi càng đông người, ta càng có thể thấy rõ sự cô độc của bản thân, hoàn
toàn cách biệt. Lúc này, ta bỗng dưng nhớ tới cô gái trẻ mình gặp ở Khải Duyệt
cách đây hai tháng, có lẽ người ngoài nhìn vào cô ấy có vẻ như rất cô đơn,
nhưng thật ra người ngoài sao có thể hiểu được niềm hạnh phúc khi hưởng thụ nỗi
cô độc của cô ấy được?
Nhưng niềm hạnh phúc của ta cũng không thể tiếp tục duy trì
được lâu.
“Dĩnh nhi!”
Một giọng nam đầy kinh ngạc ở gần đó vang lên, ta cũng kinh
ngạc nhìn sang bên đó! Khắp thiên hạ người có thể gọi ta như thế trừ ba mẹ ra,
cũng chỉ có mấy người anh trai khác mẹ của ta mà thôi. Là Chung Dân Chi, con
trai độc nhất của người vợ thứ hai của ba.
“Sao anh lại ở đây?” Ta nặn ra một nụ cười giả tạo, ‘thiên
kiều bá mị’ ôm lấy cánh tay của anh ấy. Chết tiệt, không có việc gì tự nhiên lại
xuất hiện trên vũ đài hoá trang của ta làm cái gì?
“Em ăn mặc kiểu gì thế này? Mặt mũi thế này là sao? Em em…”
À! Ta quên nói, trong số ba người anh và ba đứa em của ta,
thì Chung Dân Chi tiên sinh là người luôn tỏ ra mô phạm, cũ kỹ bảo thủ nhất,
cũng không biết là ai dạy anh ta như vậy, bởi vì mẹ anh ấy là phụ nữ kinh doanh
quán rượu mình đầy thủ đoạn, thế nhưng người phụ nữ kinh doanh quán rượu thủ đoạn
đầy mình đó, năm xưa lại trở thành người vợ bé đầu tiên của ba ta, suýt tí nữa
đã làm “kinh thiên địa khiếp quỷ thần”; đại khái cũng là một quan hệ già néo đứt
dây. Sự nóng nảy bảo thủ lương thiện của Chung Dân Chi có thể đủ tiêu chuẩn trở
thành thánh nhân.
“Dân Chi, vị này chính là?” Một chàng trai nhã nhặn đi cùng
Dân Chi lịch sự hỏi. Cả người toát lên vẻ nho nhã, có thể thấy đó là một anh
chàng con nhà gia giáo.
“Đây là… “
“Em là bạn gái cũ của anh ấy.” Ta vội vã cướp lời, thừa lúc
anh ấy còn đang mơ mơ hồ hồ. Ta nghĩ rằng việc thừa nhận mình là anh em khác mẹ
cũng chẳng hay ho gì. Chung Dân Chi càng không thích nhắc đến.
“Dĩnh nhi, em…” Nhưng mà, đổi lại nói mình là bạn gái cũ của
anh ấy, bôi nhọ anh ấy, cũng đủ khiến anh ấy tức ói máu.
Ta cười gian chìa tay ra cho anh kia:
“Hi, em là Nhậm Dĩnh, còn anh?”
Anh nọ nhã nhặn cầm lấy tay ta. Trong nụ cười mỉm chi lấp
lánh ánh dương:
“Anh họ Phương tên Thận Triết, là bạn học của Dân Chi ở viện
nghiên cứu. Hôm nay là tiệc rượu của cậu anh, nên cùng đi với Dân Chi đến để mở
rộng tầm mắt. Hân hạnh gặp em, Nhậm tiểu thư.”
Ta ngắm hắn từ trên xuống dưới một hồi, khẳng định hắn là
chàng trai tử tế hiếm gặp trên thế giới. Ta chưa từng gặp người nào có ánh mắt
dịu dàng nhưng lại không hề hiện lên chút háo sắc nào như vậy.
“Dĩnh nhi, tốt nhất em nên cho anh một lời giải thích!”
Khuôn mặt trắng nõn của Dân Chi ửng đỏ.
Thật đáng thương, khuôn mặt người đàn ông này sắp sửa phun
ra lửa được rồi.
“Ai da! Thấy ghét! Chia tay nhiều năm như vậy rồi, còn muốn
giải thích cái gì đây! Người ta lại không có lỗi gì với anh! Dân Chi, tiểu Dân
Dân, đừng nóng giận nữa, đến đây