hông có cảm giác thương tổn, không có cực
kỳ bi ai, cùng với cái đêm mưa hai năm trước hoàn toàn không giống nhau.
Anh buông tay
rồi, bỏ được rồi, mà chính mình, cùng với những người trên thế giới bị vây hãm
trong quá khứ, lại không biết đến khi nào mới có thể buông tay, nếu như buông
không được, thì cả đời này hạnh phúc như thế nào.
——-
Sau khi ăn xong,
hai người liền cáo từ, Hà Tô Diệp lại một mình một người nhìn tiêu bản trong
thư phòng thất thần.
Những thứ này
đều là Trương Nghi Lăng từ trường học mang về, nói cần phải nhìn quen mắt mới
có thể học tốt đông y, cô luôn luôn là một cô gái mạnh mẽ nhất, luôn không cho
phép bản thân mình thất bại, thành tích tốt nhất, quần áo độc đáo nhất, sau đó
ngay cả bản trai cùng phải tìm người tốt nhất, nhưng chính mình là người tốt
nhất sao?
Bởi vì thành
tích thi của cô luôn không cao bằng anh, nhất là đông y học.
Vốn dĩ một cô
gái thật mạnh mẽ, cuối cùng vẫn là lựa chọn không đường về, Anh còn nhớ rõ mùa
thu ngày ấy có chút lạnh, viện trưởng gọi hai người bọn họ vào văn phòng, nói
rất chân thành: “ Ở đây có một cái danh sách do nhà nước cử đi nước ngoài,
trong viện nhất trí biểu quyết trong hai người các em lấy một, về phần là ai,
các em tự chính mình thương lượng đi.”
Anh biết học
đông tây y kết hợp rất khó có cơ hội đi nước ngoài, đặc biệt là thiên về đông
y, sau đó anh có chút trầm mặc, bởi vì anh thấy trong ánh mắt Trương Nghi Lăng
lộ vẻ khát cầu cùng mong ước .Anh lập tức mềm lòng, anh luôn cho Trương Nghi
Lăng những gì tốt nhất, lần này, anh cũng không ngoại lệ.
Nhưng anh đã
tính nhầm rồi, anh cho rằng Trương Nghi Lăng sẽ trở về cùng anh trao đổi, anh
cho là cô sẽ thuyết phục bản thân anh từ bỏ, nếu thật cô làm như vậy với anh,
anh cũng chấp nhận, cũng cam tâm, anh sẽ thả cô đi, ai bảo chính mình lại yêu
cô như vậy.
Nhưng, ba ngày
cô đều không trở về, ngày thứ tứ, anh thấy cô đứng ở trước giường nói: “Hà Tô
Diệp, em phải đi, trong khoa thông báo xuống, cử em đi Mỹ du học.”
Anh cười rồi
nói: “Chúc mừng em”, thật ra anh thập phần thương tâm, rồi bỗng nhiên thấy trên
cổ của Trương Nghi Lăng có vết bầm tím, lập tức liền phản ứng lại, mãnh mẽ tóm
lấy cánh tay của cô, anh hét lên: “ Danh sách cuối cùng của em làm thế nào có
được, nói cho anh đi!”
Trương Nghi Lăng
đẩy anh ra một cách lạnh lùng: “Dùng chính bản thân tôi đổi lấy, có thể chứ! Hà
Tô Diệp, tôi biết chỉ cần ông của anh lên tiếng, viện trưởng nhất định sẽ đem
bản danh sách đưa cho anh, cho nên tôi chỉ tiên hạ thủ vi cường thôi*.”
(*thiên hạ thủ
vi cường: ra tay trước để chiếm thế thượng phong).
Hoàn toàn thất
vọng, chỉ là chuyện tới giờ này, anh còn có thể nói cái gì, anh nhắc cho cô:
“Nếu em nói em muốn danh sách, em biết anh nhất định sẽ đưa cho em, em việc gì
phải chà đạp bản thân mình!”
Cô thản nhiên
nhìn anh: “ Tôi không muốn thiếu nợ anh ân tình, bởi vì tôi muốn đi liền đi
không vướng bận!”
Hay cho một cái
“không vướng bận”, anh đành phải hỏi: “Trương Nghi Lăng, cô cuối cùng có từng
yêu tôi hay không?”
Anh không hề mong
đợi đến cái đáp án này, nhưng có điều anh rốt cục đã đợi được.
Trong đêm mưa ấy
Trương Nghi Lăng đi phía trước, cô nói: “ Tôi từ nhỏ thích chính là những thứ
tốt nhất, thành tích tốt nhất, quần áo tốt nhất, khi ấy tôi nói với bản thân
mình, tôi cần một người bạn trai tốt nhất, một người chồng tốt nhất, cho nên,
Hà Tô Diệp, tôi đã từng yêu anh, nhưng tôi cái tôi yêu thích là cái tốt nhất
của anh, tôi sẽ đi nước ngoài, sau này cơ hội tới sẽ ngày càng tốt hơn, cho
nên, tôi không thể yêu anh.
Chân tướng rõ ràng,
đây là một cô gái quá mạnh mẽ, cần một người đàn ông chỉ là một người có thể
xứng đôi với cô ta, mà không phải Hà Tô Diệp .
Anh thở dài một
tiếng, sắp xếp lại suy nghĩ, bắt đầu dọn dẹp phòng bếp, sau đó mở tủ lạnh, nhìn
xem nguyên liệu bữa sáng ngày mai. Kết quả trứng gà, bánh đều đã hết, anh mặc
thêm áo, chuẩn bị đi siêu thị của tiểu khu mua ít đồ.
Viên
mật dùng mật ong để làm, dựa vào mức độ tinh luyện phân thành mật non, trung
mật và lão mật.
![]()
Cơm nước xong xuôi, Thẩm Tích Phàm ở nhà lên mạng,
chưa được một lúc, Thẩm mẹ đã la to: “Phàm Phàm, buổi sáng ngày mai mày ở nhà
ăn cơm hả?”
Cô “ Vâng” một tiếng : “ Con muốn ăn canh trứng rong
biển cùng bánh bao nướng!”
Trầm mẹ mang theo một túi rác lại: “Hết tảo biển với
giấm rồi, mày đi siêu thị mua một chút, tiện thể đổ rác luôn.”
Thẩm Tích Phàm nhìn lại chính mình thấy đôi dép lê
trên chân: “Con không muốn đi siêu thị, ra ngoài lại phải đổi giày, quá phiền
phức.
Thẩm mẹ sắc mặt đại biến, phẫn trư ăn hổ, nói
một cách thảm thiết: “Người ta già rồi, ngay cả bắt con gái đi làm tí việc cũng
thật khó khăn, tôi về sau bị vứt vào viện dưỡng lão là xong,a a a!”
Cô lập tức bật dậy: “Con đi, con đi!” .Từ trong tủ
giầy ngoài hành lang lấy ra đôi giày đầu hổ bông* mà chính mình thời đại học đã
đi, nhận lấy túi rác kia trong lòng