iện ở gần cửa sổ thứ hai từ dưới
lên,ngay phía trước chỗ của anh, sau đó cô mở hộp cơm, lập tức một luồng hơi
nóng cùng vị trong gạo tỏa ra, anh ngạc nhiên, lại có thể dũng cảm như thế, sủi
cảo hấp của nhà ăn cũng có thể đóng gói mà mang đến ăn trong lớp học.
Mùi vị vốn dĩ
của sủi cảo thì không tính rồi, cô lại còn cho thêm một ít giấm lâu năm, lập
tức có đám bạn học gần đấy quay đầu lại xem ngọn nguồn hương vị, cười cười lại
xoay trở về, rốt cục ngầm thừa nhận bữa sáng của cô. Có điều là cô cũng coi như
tự giác, đem ghế nhấc ra,bản thân đến gần cửa sổ ngồi xổm xuống bắt đầu ăn, cô
ăn miếng thứ nhất, anh đã ngửi thấy, là sủi cảo hồi hương.
Lúc ấy anh đang
bị dày vò kịch liệt, bụng trống rỗng, lập tức vì mùi thơm của sủi cảo làm phản,
đầu óc cũng bởi cung cấp máu không đủ nên tư duy bắt đầu bay loạn, anh thực sự
rất muốn nói với cô, có thể không cần ăn hay không, mùi vị quá thơm, thật sự là
rất ảnh hưởng đến lớp học.
Vừa lúc cô ngồi
dậy lấy nước uống, anh nhẹ nhàng dùng bút phía sau lưng cô chọc chọc, sau đó
nhỏ giọng nói: “ Bạn học, cậu có thể ra ngoài ăn sủi cảo hay không?”. Nhưng
cũng không biết cô nghe thành cái gì, chỉ thấy cô hơi hơi sửng sốt, chìa tay
bưng lên cái hộp cơm kia, lắc đầu, lại từ trong túi xách lấy ra một nửa gói
bánh bích quy : “Sủi cảo còn có một nửa, cậu nếu đói trước hết ăn cái này đi!”
Dở khóc dở cười,
chỉ đành phải nhận lấy, sau một lúc lâu không dám động vào, chuẩn bị chờ đến lúc
tan học trả lại cho cô, kết quả là cô kêu“ A” một tiếng nhảy dựng lên, hét: “Ăn
cơm, nhanh đi thưởng thức cơm, nếu không thì không có cơm ăn!”
Bản thân, nắm
chặt nửa gói bánh quy, mờ mịt một mảnh. Mãi về sau anh mới biết được, Thẩm Tích
Phàm đem câu nói kia của anh nghe thành “Bạn học, cậu có thể hay không, cho
tớ…. ăn sủi cảo với?”
Nghiêm Hằng nhớ,
cô không thay đổi, thích ăn sủi cảo, phải thêm rất nhiều giấm chua, sau đó ăn
đến khi đôi môi mất màu, lại uống nước từng ngụm từng ngụm lớn.
Anh bỗng nhiên cảm
thấy, thời gian ba năm qua, tựa mới chỉ như ba giây, từ trước tới giờ trí nhớ
của bản thân hóa ra chưa từng phai nhòa, thời tuổi trẻ bồng bột một đi không
trở lại, nhưng chính mình vĩnh viễn cũng không quay trở lại được đoạn thời gian
ấy, để bù lại sai lầm đã qua.
Cô ấy, cần phải…
hận bản thân mình chứ?
Qui
linh cao – chống khô và bảo vệ da, điều chỉnh tạng phủ, thanh nhiệt giải độc,
cho dù đắng, cũng là thứ ngọt.
![]()
Thời điểm buổi
chiều, tòa nhà Đông y người ở rất thưa thớt, Hà Tô Diệp ngồi xổm ở phòng chế
thuốc, giúp dược tễ sư* đun thuốc.
(*dược tễ sư: là
người điều chế, bốc thuốc)
Anh là bác sĩ
chủ nhiệm, căn bản không cần tự mình đi đến hiệu thuốc đun thuốc làm gì, nhưng
làm bác sĩ đông y luôn thật nhàn rỗi, anh lại thích các dược liệu đủ hình dáng,
thích xem chúng quay cuồng trong nồi đất nung, sau đó mùi vị lan tỏa khắp nơi,
mùi đắng bên trong mang theo hương ngọt. Phòng thuốc Đông y vừa tuyển người
mới, rất không quen tay, nắm vững không chắc độ lửa, luôn cần người ở một bên
thay đổi một chút lửa to hoặc lửa nhỏ.
Anh cầm lấy đơn
thuốc, vẫn là chính mình viết ra, Thẩm Tích Phàm, nhìn qua cái tên thật hay,
nhưng đọc lên, tại sao giống— “cháo” như vậy? Cháo thịnh hành? Người nhà cô ấy
thật đúng là thực dụng quá đi!
Hoàng liên thật
đắng, nhưng các thuốc khác vị ngọt tính bình, có lẽ không phải là thuốc khó
uống, uống xong lượng của tháng này, viết cho cô ấy loại cháo Bách tử
nhân*,hoặc là say một ít bột Toan táo nhân* bổ trợ trị mất ngủ.
(* loại cháo
Bách tử nhân này chữa suy nhược thần kinh)
![]()
(*Toan táo nhân:
là một loại táo chua gì đó trong đông y) — haizz mấy cái tên thuốc thật muốn
điên cái đầu. Soái ca thật giỏi nhớ được từng em một, mỗi loại tác dụng gì,
thật khâm phục, soái ca không chỉ có mỗi cái mã a ╮(╯▽╰)╭ ).
Chỉ là, anh
không dám xác định, cô gái này có thể lại sinh ra cái tật xấu nào hay
không, tần suất hai tuần lễ gặp mặt ba lần, đối với bác sĩ đông y cùng bệnh
nhân mà nói, xác định có hơi cao.
Nhưng ở trên
người cô, hình như luôn tràn ngập những điều ngoài ý muốn cùng kỳ tích.
Sau đó, Y tá
phòng khám tìm đến: “Bác sĩ Hà, Liêu chủ nhiệm bộ phận nhập viện gọi điện thoại
tìm anh.”
Anh bỏ lại đơn
thuốc trong tay, dặn dò dược tề sư để ý độ lửa, sau đó một mạch tới bộ phận
nhập viện.
Liêu chủ nhiệm
sớm ở văn phòng chờ,rồi tiếp đón anh: “Tiểu Hà, cháu theo chú đi phòng bệnh
khám, gần đây bỗng nhiên nhiệt độ hạ thấp, có vài bệnh nhân ho khan, dùng
benproperine* trị hiệu quả cũng không rõ ràng, chú lại không dám thử các loại
thuốc tương tự mà đáng ra phải đợi nguyên nhân, cháu khám thử xem có thể viết
một ít thuốc đông y hay không? Đây là khả năng đăc biệt nhất mà cháu học
đông tây y kết hợp ha!”
(*benproperine
:một loại thuốc ức chế ho)
Hà Tô Diệp hơi
ngại: