Polly po-cket
Yêu Em, Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em, Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327430

Bình chọn: 8.00/10/743 lượt.

muốn.

Vượt qua hồ nhân

tạo khu C, cô bỗng nhiên cảm thấy cả người vô lực, nhờ gió mùa đông, cố gắng

làm cho bản thân thanh tỉnh một chút, cô báo cho chính mình, đang trong lúc làm

việc không thể mang tâm tình cá nhân vào, càng không thể cùng với khách hàng

vướng mắc không rõ quan hệ, cô luôn luôn là người suy nghĩ kĩ càng, nhạy cảm,

nhưng cực kì biết tự kìm chế.

Hít sâu điều

chỉnh trạng thái, sửa sang lại đồng phục, sau đó cho chính một cái mỉm cười,

không ngừng đọc nhẩm, phòng, khóa cửa phòng hoạt động tốt, không có dấu tay,

cửa hiệu tên phòng sạch sẽ trơn bóng, mặt tường cùng trần nhà, không có mạng

nhện, chỗ bẩn…

Vừa nhẩm vừa

xoay người chuẩn bị đi, liền thấy trước biệt thự số 2 một chiếc xe dừng lại,một

mỹ nữ chân dài dáng người siêu đẹp, cô nhìn kỹ lại, hình như là người mẫu nào

đó.

Thẩm Tích Phàm

thầm than, Lăng họa thủy a, anh quả nhiên là 1 yêu nghiệt, đáng tiếc trên thế

giới có quá nhiều người muốn ăn anh chụp vào rồi. Sau đó cô nghĩ, nếu chính

mình chụp được tình cảnh này, bán cho những tòa soạn lá cải sẽ có thể kiếm được

một khoản lời tiền nhuận bút, sau đó bản thân bị sa thải, cuối cùng còn bị khởi

tố, còn bị bắt giam, bố mẹ thay phiên đi thăm tù—thôi quên đi, cô vẫn yên lặng

tiêu sái xem là được rồi.

Chính là lơ đãng

liếc mắt một cái, Lăng Vũ Phàm đang dựa ở trên cửa hướng về phía cô cười, không

mang kính mắt điện lực của hắn tăng gấp mười phần, Trầm Tích Phàm lập tức biểu

hiện lôi ra bộ mặt mướp đắng*, trái tim nhỏ bé run rẩy không ngừng.

(* bộ mặt mướp

đắng: ý chỉ nhăn mặt )

Cô bình tâm định

khí, hai tay tạo thành chữ thập, yên lặng niệm tiếp,những con đường rực rỡ

thường không có ngõ cụt, quay đầu là bờ có thể đổi nhân dân tệ.

—–

Kiểm tra xong

tầng một, Thẩm Tích Phàm gật đầu vừa ý: “ Tình trạng vệ sinh tốt, tôi rất hài

lòng, cũng cám ơn mọi người, buổi chiều hôm nay vất vả rồi!”

Sau đó cô định

chuẩn bị về văn phòng lấy vài thứ, trong lúc vô tình trên đường đi ngang qua

nhà ăn, bỗng liền lùi trở lại, cái mũi ngửi ngửi một cách khoa trương, chạy vù

vù tới nhà bếp phía sau tìm Hứa Hướng Nhã: “Ngà voi, buổi tối hôm nay có bánh

sủi cảo hồi hương?”

Hứa Hướng Nhã

giậm chân: “ Cô là cái đồ mũi chó nha! Xa như vậy cũng đánh hơi thấy? Uầy, cô

muốn cầu mong cái gì? Mùa đông hồi hương non như này tìm không có, khó khăn tìm

cũng không phải cho cô ăn! Hết hy vọng đi!”

Cô khó chịu:

“Cho Nghiêm Hằng có phải hay không, không được, tất cả cho tôi tốt hơn, anh ta

kỳ thật thích ăn sủi cảo rau!”

Hứa Hướng Nhã

con ngươi sáng lên: “ Thật hay giả, cô đừng có lừa tôi!”

“Không lừa cô,

không gạt cô!” Thẩm Tích Phàm thò tay liền muốn lấy phần bánh sủi cảo đẹp đẽ

đặt ở trong cái bát sứ Thanh Hoa kia, đường viền lăng hoa* trông rất đẹp mắt,

đồ ăn cho khách VIP thật có khác.

Cái bát ấy chắc

cũng giống thế này:



Chú Thúc bếp

trưởng tươi cười: “Không sao, Trầm giám đốc thích thì gói lại đi, sủi cảo này

còn một nửa lớn, làm bù lại là được. À , Hứa giám đốc, hiện tại làm sủi cảo

nhân rau hay hồi hương?”

Thẩm Tích Phàm

ngược lại thay Hứa Hướng Nhã trả lời: “Rau, làm cho Nghiêm tiên sinh, cho hơi

nhiều đường, anh ta thích ăn loại ngọt một chút, vị chua phải là giấm lâu năm,

anh ta không ăn sủi cảo có mùi chua! Còn thừa thì cùng với hồi hương kia bao

lại, làm thêm ít sủi cảo cải trắng, phân cho mỗi bộ phận động viên một chút,

Đông Chí sắp đến, vui vẻ một lát, hơn nữa mọi người vì hội nghị lần này đều vất

vả.”

Cô gái nhỏ bên

cạnh tự mang rau đến đem sủi cảo bọc lại thật tốt, thêm một bát nước luộc mỳ,

đặt ở trong tay Thẩm Tích Phàm.

Hứa Hướng Nhã

cực kì buồn bực: “Tôi giám đốc bộ phận nhà bếp thế này quá mức thất bại, nếu

không hai ta đổi chỗ cho nhau?”

Thẩm Tích Phàm

vội lắc đầu: “Không được, tôi sợ tôi đi đầu tham ô nhận hối lộ, cô có biết tôi

không chống cự nổi nhất chính là một tay nấu ăn điêu luyện của chú Thúc không,

hơn nữa, mọi người không sợ tôi đem khách sạn ăn sạch?”

Mọi người cười

ầm lên, trừ bỏ Nghiêm Hằng đứng cách đó không xa, biểu tình có chút tịch liêu.

Anh vẫn còn nhớ

Thẩm Tích Phàm là một tên tham ăn, không như bản thân khó tính trong việc ăn

uống, mà lại cực kì háo ăn.

Lần đầu tiên

thấy cô, là khóa học pháp luật tự chọn của năm thứ hai. Sáng sớm mùa đông luôn

tra tấn ý trí con người nhất, bình thường thì mọi người đều sẽ ngủ thẳng tới

thời điểm đi học mới vội vàng dậy, mang theo sữa cùng bánh linh tinh, sau đó sẽ

quang minh chính đại lên lớp ăn. Bởi vì là khóa học tự chọn, thầy giáo gặp tình

huống như vậy cũng chỉ cười cười, lại có giáo sư không mẫu mực cho lắm, thời

điểm lên lớp sẽ hướng tới lũ học sinh mượn tiền đi mua đồ ăn sáng, chính mình

cũng từng bị mượn qua vài lần, lại còn được trả lại gấp đôi, tóm lại mùa đông

là một cái lý do cực kì tốt để trốn tránh khó nhọc.

Thẩm Tích Phàm

chính là luôn sau khi lên lớp được 10 phút rồi mới từ cửa sau mau lẹ đi

vào, mang theo một cái hộp cơm, ngồi tùy t