h mắt đeo lên,
nghiền ngẫm nhìn Thẩm Tích Phàm liếc mắt một cái, phát hiện ánh mắt cô kiên
định không sợ, hắn bỗng nhiên cảm thấy mới mẻ, nhìn người nhân viên phục vụ
cùng trưởng nhóm một cái, đá cửa vào trong, cô thế này mới thở phào nhẹ nhõm.
——-
Ba người cũng không lên tiếng,đã cách Khu C, đi lên
đường nhỏ, Thẩm Tích Phàm vội hỏi : “Rốt cục là xảy ra chuyện gì?”
Cô gái kia khóc nức nở: “Giám đốc, thật sự không
phải em, chỉ là đưa bữa ăn khuya vào, kết quả hắn, hắn liền muốn em cùng hắn
việc kia…”
Đôi mi thanh tú chớp lên: “Chỉ sợ không đơn giản như
vậy đi? Là hắn chủ động, kết quả cô liền mắc câu, không nghĩ tới bị hắn cắn
ngược, có phải hay không?”.
Cô gái nói không thành tiếng, cắn môi còn muốn tranh
cãi: “Giám dốc Thẩm, em…”
Cô giận tái mặt nói: “ Muốn chủ động xin thôi hay là
chúng tôi xa thải, tự mình quyết định đi!”
“Giám dốc Thẩm!” Mang theo tiếng khóc nức nở, tiểu
cô nương cầu xin: “Van cầu chị không cần đuổi em đi, được không?”.
Cô bất đắc dĩ day day huyệt thái dương, thanh âm
nghe thấy có chút suy yếu: “Ngày mai tới phong kế toán thanh toán tiền lương,
việc khác tôi không muốn nhiều lời, cô làm cho tôi thật thất vọng, bởi vì có
đôi khi, cái sai của người vi phạm là cái sai trí mạng, một khi đã sai thì
không có sơ hội sửa lại, tôi sẽ niệm tình nhận sai của cô mà không đề cập tới
sự việc này, cô chủ động thôi việc là được rồi.”
Dừng lại một chút, cô thở dài: “ Chị Trương, chị
trước tiên đi cùng cô ấy về, tôi đi chỗ khác xem xét, đừng để xảy ra chuyện gì
nữa”.
Đi trên con đường nhỏ trong rừng cây cô suy nghĩ có
chút rối loạn, nhớ rõ bản thân mình trước kia cũng bởi vì một sai lầm, bị hội
học sinh cắt chức,lúc ấy cô chạy tới khóc lóc kể lể với Đái Hằng, Đái Hằng liền
nói cho cô, có một ít sai lầm phạm phải vốn không có cơ hội sửa lại, cho nên
tốt nhất chính là cả đời không cần phạm vào. Cô lúc ấy vẫn còn chưa thể lý
giải, cô không hiểu, rõ ràng không phải là giết người, phóng hỏa, cướp bóc, tại
sao lại không thể cho cô thêm một cơ hội nữa, hiện tại, cô liền hiểu được, Đái
Hằng nói đúng vậy, theo nguyên tắc, sai lầm là điều không thể được tha thứ.
Đái Hằng, Nghiêm Hằng, trong tim cô lại buồn phiền,
rầu rĩ, đành phải dựa vào ánh trăng, dời khỏi suy nghĩ của chính mình.
—–
Vốn dĩ cô tính từ khu C chuyển sang khu F, sau đó
quay trở lại khu A cùng khu B, nhưng nhớ tới người con trai ấy đang ở tại khu
F3; ngay tại cửa khu F cô dừng bước, dặn quản lí trực ca giúp cô xem một chút,
sau đó điện thoại báo cho cô.
Trong khi lơ đãng, cô hướng mắt tới khu F3, đèn đuốc
sáng trưng, tình cảnh rất quen thuộc—Đái Hằng không thích đi tới phòng tự học,
thư viện, mỗi khi ở kí túc xá tự học liền thích đem đèn toàn bộ bật lên, anh
nói đây là thói quen nhiều năm của anh, nói trước đây mẹ không có ở nhà, bản
thân sợ hãi, đem hết đèn trong nhà bật lên, mới cảm thấy an tâm.
Mà khi đó bản thân bỗng cảm thấy Đái Hằng chính là
một ngọn đèn, ở bên cạnh anh, chính mình sẽ cảm thấy an tâm.
——
Ngày hôm sau, Thẩm Tích Phàm liền cảm giác không
thoải mái, cả người mềm nhũn nâng người liên tục không động đẩy nổi.Khi mới bắt
đầu sáng sớm,Lâm Ức Thâm ngồi bên cạnh cô, thỉnh thoảng nhòm cô, lúc tan họp,
hắn hỏi: “Tiểu Phàm, mặt cô tại sao mà đỏ thế?”
Hứa Hướng Nhã nghe vậy, cũng lại gần xem,sờ sờ cái
trán của cô, kêu lên: “ Ai nha, Cháo, cô sốt rồi!”
Cuối cùng đến Trình tổng cũng kinh động,: “Giám đốc
Thẩm đi tới bệnh viện trước xem sao, hôm nay không phải phụ trách”.
Cô thầm than xui xẻo,nhưng cũng không dám chậm trễ,
về nhà đo một chút nhiệt độ cơ thể, không phải quá cao, 37 độ 6, cổ họng cũng
không đau, càng không thể a- mi đan nhiễm trùng, cô từ nhỏ là số có bệnh, trong
bệnh viện y tá, bác sĩ đều quen biết cô, sau khi lớn thể chất tốt hơn nhiều
rồi, nhưng thường thường bị cảm mạo.
——-
Vẫn ngoan ngoãn đi bệnh viện khám bệnh, không dám nói
bản thân mình sốt, sợ bị làm bệnh nhân SARS cho đi cách li, đã đăng kí số thứ
tự ở phòng khám bệnh khoa hô hấp, may mà người không nhiều lắm, lập tức tới
lượt cô.
Cô có chút lo lắng: “Bác sĩ, tôi sẽ…sẽ không bị SARS
chứ?”
Bác sĩ chủ nhiệm chắc chắn khẳng định nói cho cô:
“Tuyệt đối không phải, chỉ là cảm lạnh, a-mi-đan không nhiễm trùng, lại không
ho khan, chỉ sốt nhẹ, không cần phải tiêm, uống ít thuốc cảm là được rồi”.
Do do dự dự hỏi: “ Nhưng uống thuốc sẽ quá chậm hay
không, tôi gần đây công việc rất bận!”
Lão bác sĩ đề nghị một cách hòa khí: “ Cô dùng thuốc
Đông y chữa cảm, thì trị có vẻ nhanh hơn, nếu không thì cô đi đăng kí số thứ tự
khoa nội Đông y xem?”.
——
Vẫn đi đăng kí số thứ tự khoa nội Đông y, chỉ là hôm
nay tòa nhà Đông y người vô cùng nhiều, đều là những người chuẩn bị làm mẹ còn
trẻ tuổi cùng các ông lão với bà lão, Thẩm Tích Phàm đành phải đưa ra bệnh án
đặt trên cái bàn phía trước , ngồi ở một bên, đợi gọi đến số của mình.
Phòng Đông y đối diện truyền đến từng trận mùi vị
đắng chát, xen lẫn vài luồng khí nóng, vốn ngạt thở liền khiến cô càng thêm mê
man mệt mỏi hoàn toàn,trên người càng nặng nề đến