cậu phải nói.”
Bác tài xế đóng cửa xe, rồi lại nhìn thằng nhóc, gật
đầu cái nữa, mới mở cửa xe, ngồi vào ghế lái và nổ máy.
“Xem ra, con không tìm nhầm người, bố,
chúng ta phải ở lại đây thêm một thời gian dài nữa.”
“Hôn anh!”
* * *
Cánh cửa kính trong phòng làm việc của bà chủ câu lạc
bộ mở ra, bà ta ngước lên nhìn người mới bước vào, mỉm cười, bông đùa:
“Hiếm khi cậu mới đồng ý tăng ca.”
“…” Người mới đến im lặng hồi
lâu, nới chiếc cà vạt được thắt hờ trên cổ ra, bước trên mặt thảm lụa êm ái.
“Ngày mai, cậu vẫn duy trì thái độ
hăng say làm việc này nhé. Cô ta chắc chắn không yêu cầu cậu hằng ngày có mặt
trong bữa cơm gia đình đâu. Bởi vậy, cô ta sẽ không cảm động vì chuyện đó. Thậm
chí nếu cậu không đưa tiền cho cô ta, cô ta sẽ nói cậu ăn bám.” Bà chủ câu lạc
bộ vừa nói vừa gặm miếng bánh trong tay. “Thật đáng thương cho một bà chủ như
tôi, cuộc sống còn chẳng dễ chịu bằng cậu. Nhưng có một chuyện cô ta nói rất
đúng, cậu thật khó chiều. Lần này, cậu lại muốn gạch tên mấy người đây?”
“…” Người kia vẫn im lặng,
lại gần chiếc bàn, cầm bút, đánh mấy dấu X lên tờ danh sách khách hàng đã chuẩn
bị sẵn cho
“Hử?” Bà chủ nhướn mày, nhìn những dấu
X anh vẽ ngày một dày hơn, cười một cách quái dị. “Này, cậu vẽ tiếp nữa, chắc
tôi phải dẹp tiệm mất. Dừng lại được chưa? Người ta đã viết hẳn mấy chữ ‘Hạ
Thiên Lưu’ trong cột ‘mẫu đàn ông bạn thích’, thế mà cậu lại từ chối người ta
là sao? Chẳng phải cậu ghét sự giả tạo sao? Chẳng phải cậu ghét người khác coi
cậu như vật thế thân sao? Giờ có người yêu chính con người cậu, cậu vẫn không
vui là sao?”
“…” Anh ngước nhìn bà chủ một
lát lại cúi đầu tiếp tục đánh dấu X, như thể chẳng nghe thấy bà ta nói gì.
“Nè, những cô gái đã gặp cậu một vài
lần đều rất có hứng thú với cậu. Họ muốn biết con người thật của cậu, chứ không
muốn thấy tấm mặt nạ khi tiếp khách của cậu nữa. Chuyện đó tôi thấy đâu có gì
quá đáng, thế mà cậu giữ bộ mặt lạnh tanh, cắm đầu vào đọc sách, chẳng thèm ngó
ngàng gì đến người ta cả. Ấy thế mà người ta vẫn trả tiền cho cậu. Đó gọi là yêu
thật lòng!” Bà chủ chống cằm, nhìn những dấu X trên tờ danh sách, nói tiếp: “Dù
sao cũng tốt hơn kẻ chẳng hiểu gì về sự chân thành.” Anh luôn cho rằng vẻ lạnh
lùng của mình là tài sản vô giá nên không nỡ dành nó cho người con gái khác? Âý
thế mà lại có người không thèm!
Anh nhíu mày, bàn tay từ từ dừng lại, ngòi bút ghì
mạnh lên mặt giấy.
“Thiên Lưu, coi như tôi nói sai. Đừng
như vậy mà.” Bà ta cảnh giác nói thêm một câu rồi im bặt.
Anh nheo mày, ném chiếc bút lên mặt bàn, tức giận nhìn
qua chỗ khác.
“Đúng là cô ta động lòng rồi, mà không
phải chỉ là thoáng qua đâu. Nhưng người cô ta thích là Hạ Thiên Lưu mà tôi
thiết kế ra, còn cả những kỹ xảo, những mánh khóe tôi dạy cậu, chứ không phải
con người thực của cậu. Nếu trò chơi này cậu không biết chơi thế nào, tôi có
thể dạy cậu, nhưng với điều kiện cậu chỉ có thể coi nórò chơi.”
Anh mắm môi, không nói tiếng nào, đứng nguyên tại chỗ,
nhìn chiếc bóng in trên nền gạch hoa.
“Được rồi, coi như tôi chưa nói gì.
Nếu cậu đã muốn kiên trì đến cùng thì đừng trưng ra bộ mặt ấm ức đó nữa, nhìn
mà tôi đau lòng! VIP của tôi bị ức hiếp, người làm bà chủ như tôi cũng thấy mất
mặt.” Bà chủ nhún vai, giọng nói nhẹ nhàng trở lại, với lấy chiếc áo khoác. “Ồ!
Đợi tôi làm xong mấy việc này, sẽ đưa cậu về nhà.”
“Không cần.” Anh quay người bỏ ra cửa.
“Haizzz! Cậu không sợ lạc đường sao?
À, đúng rồi! Cô ta đốt lò hương để cậu tìm được đường về nhà đúng không?” Bà
chủ cười gian xảo. “Phải công nhận cô ta thật biết ăn cắp trái tim người khác
nhưng không ngờ cậu cũng dễ dàng rung động như vậy. Hay là, cậu giáng một đòn
quyết định đi. Dùng cách lần trước tôi nói với cậu đó. Cậu chỉ cần rao bán đêm
đầu tiên, bảo đảm cô ta sẽ nhảy dựng lên cho mà xem.”
“Rầm.”
Anh đáp lại bà ta bằng một tiếng sập cửa đánh “rầm”,
bà ta hậm hực xoa mũi. “Hừ! Cự tuyệt tôi phũ phàng vậy sao? Đó rõ ràng là một
kế rất tuyệt mà. Cậu có lợi, tôi cũng có lợi. Làm gì có người đàn ông nào lại
giữ gìn trinh trắng chứ.”
…
“Chị nói đi chứ.” Hạ Phạn Đoàn khoanh
tay trước ngực, ngồi trên sô pha, nhìn Hồ Bất Động hai tay ôm đầu, ngồi lắc lư
hệt như gã đàn ông ăn vụng bị vợ bắt quả tang, đang sám hối và tự hứa sẽ sửa
chữa lỗi l
“Chị làm gì mà cứ lắc lư cái đầu thế?
Chị không cần bố em sao?”
“Chị rất bối rối, chị rất đau khổ, chị
rất dằn vặt.” Đầu cô vẫn lắc không ngừng.
“Chị dằn vặt cái gì? Nếu thích thì cứ
việc nói thẳng với bố em.”
“Đừng ép chị!” Đầu cô lắc càng mạnh
hơn.
“Chị không nói thì làm sao bố em biết
được, ông ấy thỉnh thoảng cũng rất ngốc mà!”
“Tội lỗi! Tội lỗi! Tội lỗi!” Đầu vẫn
lắc dữ dội.
“Hay chị cứ chạy đến ôm chầm lấy ông
ấy mà hôn. Bây giờ trong tiểu thuyết ngôn tình rất thịnh hành kiểu thổ lộ không
dùng ngôn ngữ như vậy!”
“…” Đầu cô không lắc nữa, vẻ
mặt buồn rười rượi. “Em không hiểu chị đang dằn vặt chuyện gì sao?”
“Còn chuyện gì ngoài chuyện làm thế
nào để thổ lộ với bố em nữa.” Thằng nhóc chớp mắt, cảm thấy câu hỏi của cô thậ
