gian không được sao?
…
“Ồ… bố, bố vẫn chưa ngủ sao?” Phạn
Đoàn dụi cặp mắt còn ngái ngủ, đứng ở cửa phòng. “Bố đứng ở cửa sổ nhìn gì vậy
ạ?”
“Trăng sáng.”
Phạn Đoàn vừa nói vừa chạy đến bên cửa sổ, ngẩng đầu
nhìn ánh trăng đã sắp tròn đầy. “Bố, trăng sắp tròn rồi, bố thực sự sẽ giúp chị
Hồ thay đổi số mệnh
“Nếu cô ấy không hối hận…”
“Chị Hồ sẽ hối hận sao?”
“…”
“Bố, tại sao đột nhiên bố lại cười
đáng sợ như vậy? Muộn lắm rồi, bố đừng dọa con.”
“Sớm muộn gì cô ấy cũng hối hận…”
“Bố, chị Hồ đang cắn miệng một anh ở
dưới nhà kìa!” Phạn Đoàn đột nhiên nhìn xuống khung cảnh lãng mạn ở dưới nhà.
“Xem thế này còn hay hơn nhiều so với đọc sách, bố, bố đã cắn miệng ai bao giờ
chưa?”
“…”
“Sao tự nhiên bố lại chau mày nhìn con
thế? Bố… hình như có người ở tầng trên đang vứt đồ xuống, sao bọn họ lại chẳng
có phản ứng gì thế? Oa, vứt cả nồi xuống kìa! Còn có cả thớt nữa chứ, oa! Dao
thái! Thật nguy hiểm, thiếu chút nữa thì … Bố, cắn mồm như thế hay lắm à? Sao
bọn họ đến mạng mà cũng không cần nhỉ?”
“…”
“Được rồi, bố đừng lừ con nữa, con đi
tè đây. Bố, bố xem từ từ nhé, con tè xong sẽ ngoan ngoãn đi ngủ. Bye b
“…”
Anh đứng cạnh cưa sổ, cúi đầu nhìn đôi tình nhân dưới
lầu, lại ngước lên nhìn trăng tròn trên trời đêm, khẽ nhếch môi cười.
“Nếu cô không hối hận, cũng được.
Nhưng mà, tôi cũng hiếu kỳ, cô có thể giữ được đến khi nào?”
* * *
Chị Hồ, lúc chuẩn bị đồ ăn cho em chị có thể đừng
‘xuân’ như vậy được không?” Hạ Phạn Đoàn nhìn Hồ Bất Động mới sáng sớm đã xuống
bếp, vui vẻ chuẩn bị bữa sáng cho cậu, cậu lo lắng vặn vặn ngón tay, nhón bàn
chân nhỏ bé của mình lên xem trong hộp cơm có nở ra nụ hoa màu hồng phấn nào
không.
Nhưng Hồ Bất Động còn đang say đắm với nụ hôn ngọt
ngào tối qua nên hoàn toàn không quan tâm đến tâm trạng của một thằng nhóc chưa
trưởng thành như Phạn Đoàn. Cô yêu đời hát véo von, chốc chốc lại tủm tỉm cười,
hoặc thẫn thờ nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, khi quay lại hiện thực, nụ cười ấy
vẫn rạng rỡ trên môi.
Hạ Phạn Đoàn nuốt nước miếng, xem ra không thể nói
chuyện được với cái người đang thả tâm hồn bay bổng tận chín tầng mây này.
Nhưng cậu lo lắng, liệu cô có cho thêm gia vị gì vào hộp cơm của mình, khiến
cậu ăn xong cũng giống cô bây giờ hay không? Ôi… Cậu không muốn giống chị Hồ,
bố nói, lục căn trong sạch có thể nhìn thấu trần thế, còn nếu lục căn không
trong sạch thì…
“Vậy thì đợi người khác nhìn trộm
nhé!”
Đó là trích nguyên văn lời nói của bố cậu. Hóa ra mục
đích giữ lục căn trong sạch của bố rất đơn giản, đó là không muốn người khác
nhìn trộm.
Quay sang nhìn Hồ Bất Động, nghĩ đến việc cô bị người
khác nhìn trộm thậm tệ mà không hay biết, cậu chỉ nhè nhẹ lắc đầu rồi thở dài
một cái, chắp hai tay nhỏ bé ra sau lưng. “Haizzz… đây chính là hồng trần, hết
thuốc chữa rồi.” Tuy Phạn Đoàn cậu chẳng có hứng thú nghiên cứu cái thế giới
hồng trần phức tạp này nhưng vì không muốn thành ra bộ dạng si mê, ngốc nghếch
như chị Hồ nên cậu vẫn ngoan ngoãn nghe lời bố, giữ lục căn trong sạch.
“Haizzz! Hồng trần…” Thằng bé thở dài,
đẩy cửa đi vào phòng, vừa khoác ba lô chuẩn bị quay ra thì thấy chị Hồ tình
xuân dạt dào chưa dứt kia đẩy cửa thò đầu vào phòng, tay cẩm hộp cơm chuẩn bị
cho cậu mang đến trường. Chợt cô hoảng sợ khi nhìn thấy kẻ lúc nào cũng vỗ ngực
tự cho rằng lục căn của mình trong sạch, đang nằm bò trên giường, chiếc chăn
tuột xuống, chỉ che hết phần trên eo.
“Bố… bố cậu… quen ngủ khỏa thân sao?”
Nửa cái đầu thò vào trong của cô nom bộ khá “hình sự”. Tấm lưng trần trắng như
tuyết của Hạ Thiên Lưu càng quyến rũ hơn dưới ánh nắng ban mai. Giây phút đó,
cô cảm thấy thật tội lỗi!
“Chị Hồ, chị nghĩ linh tinh gì vậy? Bố
em có mặc quần mà!” Thằng nhóc vì muốn chứng minh cho sự trong sạch của bố mình
nên định bụng đưa bàn tay nhỏ bé kéo chiếc chăn của Hạ Thiên Lưu ra.
“Đừng, đừng, đừng kéo ra.” Cô vội lao
đến giữ lấy bàn tay thằng nhóc không hiểu chuyện này. Nó không thể vì chứng
minh cho sự trong sạch của bố nó mà hủy đi sự trong sạch của cô được. “Đau mắt”
là chuyện nhỏ nhưng giải thích làm sao cho người khác hiểu mới là chuyện quan
trọng. “Cầm lấy cơm trưa của em và đi học đi.”
Thằng nhóc đưa tay đón lấy hộp cơm, mở ra xem, bên
trong chỉ có vỏn vẹn hai cục cơm nắm tròn vo. Thật cười không nổi với thực đơn
bữa trưa khiến cậu phải vì đại nghĩa diệt thân mà chị Hồ đặc biệt chuẩn bị,
thôi thì đành tuân lệnh đóng nắp hộp cơm đặt vào ba lô. Trong tiểu thuyết có
nói, người phụ nữ chăm lo được việc bếp núc chính là nắm giữ được một nửa sinh
mạngàn ông, cuối cùng cậu cũng thấm thía được câu này.
“Chị Hồ, chị không đi sao?” Cậu nghi
ngờ nhìn cô đang sải bước về phía giường của bố mình. “Không phải chị định đợi
sau khi em ra khỏi cửa, nhân lúc bố em đang ngủ say, không có sức kháng cự, chỉ
có thể yếu ớt rên rỉ, để làm gì đó với thân thể trong trắng, hấp dẫn kỳ lạ của
ông ấy chứ!”
“Đừng có đem những tính từ em học được
trong tiểu thuyết ra nói với chị!”
“Nhưng hành động của chị thực sự rất
đáng nghi. Bố em yếu đuối, lại