qua, cả một đống xoong nồi, bát đĩa từ trên trời rớt xuống ngay
cạnh họ, cuối cùng, cuối cùng đúng như lời gã xui xẻo Huỳnh Nhất Nhị nói, một
chiếc tất thối cũng từ đâu rơi xuống. Đắm đuối một hồi, về sau hai người mới
biết là một đôi vợ chồng ở tầng ba đánh nhau, liền vớ được thứ gì là ném thứ
đó, cô còn phát hiện một hộp bao cao su bay xuống với vận tốc của tàu vũ trụ.
Anh vẫn im lặng nhìn cô ôm một mớ suy nghĩ đi ra khỏi
phòng. Tiếng đóng cửa vọng vào, anh ngồi rất lâu trên giường, mắt chăm chăm
nhìn xuống nền nhà, suy nghĩ một vấn đề gì đó. Không biết bao lâu xong, anh mới
đứng dậy, định vào bếp tìm chút gì ăn. Vừa ra khỏi cửa, mùi hương nén nồng nặc
bay vào mũi anh, anh quay đầu nhìn chiếc lư hương nhỏ ở góc nhà đang tỏa khói
nghi ngút. Mùi hương này thực sự rất khó chịu, thậm chí còn có hại cho mũi. Anh
đi chân trần, cảm thấy lòng bàn chân lạnh buốt, lại gần chiếc lư hương không
biết đang tỏa ra mùi thơm hay mùi thối nữa, cúi xuống quan sát cái đồ vật tối
qua vẫn chưa tồn tại này.
Ai cần cô giúp anh tìm đường chứ, anh đã nhờ cô giúp
anh chỉ đường như thế này sao? Đây lại là cách để cô lấy lòng anh sao? Hay cô
chỉ muốn bày tỏ lòng cảm ơn trước sự an ủi không đến nơi của anh? Hoặc cô cảm
thấy mình không có thời gian để chỉ đường cho anh về nhà nên đã nghĩ ra cách
này? Hừ, đã không cần nhờ anh thay đổi số mệnh cũng đâu cần thiết lấy lòng anh
nữa. Qủa nhiên sự thật vẫn lợi hại.
Anh toan bỏ đi, tìm gì đó nhét đầy cái dạ dày. Chợt
cảm thấy bàn chân lạnh buốt, hơi tê cứng. Đứng một hồi lâu, anh giơ chân hươ
hươ vào gần cái lư hương kia, nhếch miệng cười lạnh. “Nếu cô không hối hận,
cũng tốt. Nhưng mà, tôi rất tò mò, cô có thể kiên trì được đến khi nào?”
“Cô cho rằng nên là cái gì? Chỉ
là một tờ giấy thôi mà.”
* * *
Trước cổng trường của Hồ Bất Động không thiếu
những màn kịch mất mặt, cô lái chiếc xe cà tàng, lướt qua chỗ mấy
cô ả phấn son lòe loẹt đang mặc cả giá tiền với mấy người đàn ông
trung niên, rồi còn cả mấy em học sinh ngoan ngoãn bị mấy gã thanh
niên bất lương ép sát vào góc tường, và không thể thiếu được đương
nhiên là những cặp tình nhân, lúc nào cũng đứng trước cổng trường
tự gánh vác trách nhiệm tuyên truyền yêu sớm cho các em học sinh của
trường tiểu học đối diện.
Cô vẫn vứt chiếc xe của mình ở khu vực cấm
dừng xe nhưng hôm nay không nhìn thấy chiếc xe lúc nào cũng đổ nghiêng
đổ ngã của Huỳnh Nhất Nhị đâu. Cô bĩu môi, vừa ngó nghiêng xung quanh
vừa khom người khóa xe. Cô nhét chìa vào trong ổ khóa, vặn qua vặn
lại, chiếc khóa ấy chẳng mới nữa, cô mở rồi lại khóa, khóa rồi
lại mở, cho tới khi ngay cả mình cũng chẳng nhìn rõ là đang mở hay
khóa, cô mới thở dài, đứng thẳng người lên, giơ tay quẹt miệng hai cái
như đang muốn phủ định điều gì, rồi quay người chực bỏ đi …
Điện thoại trong túi bỗng dưng rung lên, cô vội
lấy ra xem, trước mắt cô chỉ là một dãy số nhảy nhót trên màn hình.
Ngón tay theo phản xạ bấm nút nhận cuộc gọi, nhưng vừa nghĩ lại, cô
chau mày, khóe miệng bật ra một tiếng “xì”.
Cô ngẩng lên trời ngó lơ, rồi lại nhét điện thoại vào túi. Mới đi
được hai bước, cô lại cắn môi, móc điện thoại ra lần nữa, dãy số
không biết xấu hổ kia vẫn nhảy nhót trên màn hình. Cô lại bĩu môi, ho
khan hai tiếng coi như hắng giọng, rồi mới ấn nút nghe, giọng nói
tỉnh bơ: “Làm gì vậy?”.
“…” Đầu bên kia hoàn toàn
im l
“Tốt nhất là anh đừng nói với
em, anh quên khóa bàn phím điện thoại, sau đó không cẩn thận ấn nhầm
số của em.”
“Không, anh đang nghĩ, mỗi lần em
nhận điện thoại của anh đều phải chuẩn bị công phu thế này sao? Bộ
dạng xem ra rất vất vả.” Một giọng nói nghe có vẻ như đang đăm chiêu
nghiên cứu vang lên trong điện thoại. Cô hít một hơi thật sâu, đang định
tìm kiếm xung quanh xem tên tiểu nhân đáng ghét kia nấp ở xó nào thì
bị một bàn tay tóm chặt lấy cổ mình, kéo lại phía sau.
Điện thoại của cô bị kéo lệch khỏi tai, cả
người giật lùi về phía sau, cô ngã vào vòng tay kẻ nào đó, cánh tay
anh sải rộng quàng lấy vai cô, cô loạng choạng mấy bước, nhào vào
ngực anh. Anh cười chọc ghẹo, thản nhiên dùng cánh tay phải giữ chặt
cô trong lòng, tay trái thì ấn ấn vào đầu cô. “Anh đã biết, em tuyệt
đối không có cái dây thần kinh xấu hổ. Nếu muốn nhào vào lòng anh
thì ít nhất cũng phải đợi đến khi không có người ngoài chứ.”
Cô ngẩng đầu lên, cảm thấy cánh tay đang đặt lên
vai mình không nhẹ chút nào, đang định mở miệng càu nhàu thì phát
hiện cậu bạn lêu lổng Trác Duy Mặc của anh đang ở cùng một cô bạn
mới. Cậu ta châm điếu thuốc, nheo mắt quan sát cô hồi lâu mới quay đi,
rồi đưa tay nới cà vạt ở cổ, lại nhìn H