ai họa d chưa?”
Anh mím môi, với dáng vẻ tội nghiệp, cô ngồi
xổm xuống, co rúm thành một khối.
“Thì ra đúng là lúc gặp xui xẻo
đến uống nước lã cũng bị mắc răng. He he…” Cô dường như đang tự cười
nhạo mình.
“…” Anh thả tay nắm cửa
ra, lạnh lùng đứng đó, một tràng nấc nghẹn ngọt ngào xối vào tai
anh. Anh nhăn mày, khó hiểu nhìn cô khắp người ướt sũng, ngồi thu lu
trên mặt đất, vừa khóc vừa nức nở vừa khe khẽ run rẩy, nom bộ dạng
rất khổ sở. Đã là khổ sở hà tất phải vờ kiên cường? Kiên cường cho
ai xem chứ?
“Chiếc xe cà tàng của tôi bị
nước mưa làm hỏng rồi, ô không mở ra được, bị người khác cho leo cây,
còn bị một cô gái xấu xa lên mặt dạy đời, cuối cùng về đến nhà
thì phát hiện mình không mang chìa khóa, ấn chuông rất lâu, anh mới ra
mở cửa cho tôi.” Cô vừa chỉ trích bản thân vừa không quên trách móc
anh.
Cô xê dịch đôi chân đã ngồi xổm đến mức tê dại
của mình, đang định mở miệng nói tiếp thì nghe một giọng nói lạnh
như băng từ trên dội xuống: “Không phải lúc nào tôi cũng có thời gian
nghe cô cằn nhằn”.
Cô nghẹn ngào. Nghe câu nói chẳng có nổi nửa
phần an ủi kia, đột nhiên thấy bộ dạng phong tình của mình bị một
câu nói của anh thoắt cái đã biến thành sự nịnh hót. Xem ra lời cảm
ơn sáng nay của cô không đổi được bác sĩ tâm lý miễn phí tương lai,
trái lại còn bị người ta khinh thường.
Cô uất ức mếu máo, đầu cuối càng thấp hơn,
duỗi chân cởi chiếc giày đã uống no nước mưa của mình, vẫn ngồi im
bất động ở cửa, nghe hết những lời quá đáng của anh. Dường như thấy
bộ dạng của cô vẫn chưa đủ mất mặt nên một chút thể diện cuối cùng
anh cũng không muốn giữ
“Chẳng phải tôi đã nói với cô
rồi sao, đừng thích anh ta nữa.” Anh buông ra một câu nhẹ như gió
thoảng và tự cho rằng nó rất có lý. Bàn tay đang tháo dây giày của
cô sững lại, rồi nắm chặt, những khớp xương trắng hiện hẳn lên.
“…”
“Số mệnh là do trời định, cô thay
đổi không nổi đâu.” Anh chẳng rào trước đón sau, nói ra sự thật phũ
phàng.
“Anh thì hiểu gì chứ? Hồi ấy,
sau khi xuống núi, tôi chuyện gì cũng không biết, đầu trọc lốc, chẳng
có ai muốn nói chuyện với tôi cả. Anh ấy là người đầu tiên đến bắt
chuyện với tôi, là người đầu tiên cười với tôi, là người đấu tiên rõ
ràng biết sẽ gặp xui xẻo cũng không hề ghét bỏ tôi. Anh có biết cảm
giác bị người khác ghét bỏ khủng khiếp thế nào không? Anh có biết
sống một mình rất khổ sở không? Anh chẳng biết gì cả, chỉ biết nói
hai tiếng xanh rờn ‘đừng thích’. Anh coi tình cảm của con người là gì
chứ!”, giọng cô ướt nước mắt, lúc đầu, chỉ như thì thầm, mà cuối
cùng cứ như thể đang hét lên vậy.
“Vậy theo cô thì là gì? Chẳng qua
là một trang giấy mà thôi.” Một câu trả lời đầy chế giễu lại được
thốt ra từ cặp môi mỏng dính, rồi anh đắc ý nhìn bộ dạng cứng lưỡi
của cô. Mạnh mồm như vậy, tưởng cô tự tin lắm chứ? Tình cảm của cô
được hay mất chẳng phải chỉ dựa vào tờ giấy của người khác thôi
sao? Cô cho rằng đó là thứ đồ vĩ đại lắm hả?
“…” Cô chột dạ quay mặt
tránh đi, sự tự tin vốn có bị một lời của anh phá tan. Nếu là sáng
nay, trên khóe môi kia vẫn còn lưu lại hơi ấm của người nào đó, có
lẽ cô sẽ ngẩng cao đầu mà đáp trả lại anh, cái gì mà giải mệnh
nhân duyên, cô chẳng tin, tốt nhất là anh nên biến đi. Nhưng bây giờ, bộ
dạng của cô như thế này thì thuyết phục nổi ai cơ chứ
“Bây giờ, tôi đang đợi cô hối hận
vì những lời nói sáng nay, để xem cô kiên trì được bao lâu.” Anh nhếch
miệng, nở nụ cười gian tà, khác hẳn bộ dạng ngái ngủ, đờ đẫn sáng
nay.
“Nếu dùng sợi dây nhân duyên của
người khác … vậy cô ấy có vấn đề gì không?”
“Cô thử rồi khắc biết.” Anh thản
nhiên như truyện không liên quan đến mình.
Cô nhìn anh hờn trách. Cuối cùng cũng tháo
được chiếc giày đầy nước mưa, cô đi chân trần vào phòng. Phạn Đoàn
đang nằm bò ở phòng khách, làm bài tập, thấy cô bước vào, nó chớp
mắt hỏi: “Chị Hồ, chị về rồi à? Em đang thắc mắc sao bố em đi mở
cửa mà mất tích luôn vậy? Hôm nay, ông tự về nhà đó, may mà chị
nghĩ ra cách hay. Haizzzz, chị làm gì vậy?”.
Cô lập tức nhớ tới chút thành ý của mình
sáng nay dành cho anh. Lúc đi qua chiếc lư hương vẫn tỏa ra mùi khói
thơm nghi ngút, cô bực mình co chân đá đổ nó xuống, vênh cằm như thị
uy, rồi trừng mắt với đám tro hương văng đầy trên sàn nhà. Sau đó quay
người nhìn gã đang dán mắt vào ti vi.
“Bố, hai người cãi nhau à?”, Phạn
Đoàn mấp máy cái miệng nhỏ, “