hế ước với Trời rồi, thì không cho phép cô hối
hận nữa.” Anh từ từ quay đi, hướng về khong trống trước mặt. “Đốt tờ
khế ước này rồi, lời giao ước mới ứng nghiệm.”
“Hóa ra… phải đốt nó đi.” Cô cười
khổ. “Tôi cứ tưởng, có tờ giấy đó là được. Chẳng trách hoàn toàn
không linh nghiệm.” Cô còn tưởng rằng đó chỉ là cách bố cô an ủi cô
chứ hoàn toàn không hề có hiệu quả. Hóa ra, mấu chốt nằm ở đây.
“Nếu không, cô cho rằng ông Trời
sẽ phải đối phó thế nào với người chuyên lật lọng như cô?” Mí mắt
anh hơi rủ xuống, chuyện hệ trọng như vậy mà qua miệng anh chẳng khác
nào câu chuyện cười dành cho trẻ con. Anh thản nhiên đưa tờ giấy lại
gần ngọn lửa xanh, góc tờ giấy vừa chạm vào lửa đã nhanh chóng
cháy.
Mùi giấy hòa quyện với mùi tàn hương vẫn
phảng phất khắp phòng bay vào mũi cô. Nhìn anh giống như đang thiêu
hủy một tờ giấy bỏ đi vậy. Cuối cùng anh vứt tờ khế ước vẫn đang
cháy rực, thiêu đốt cả trái tim chất đầy cảm giác tội lỗi và hy
vọng của cô vào lư hương, lại bình thản ngồi trên ghế như không có
chuyện gì xảy ra. Ánh mắt chỉ liếc qua chiếc lư hương vẫn đang cháy
rồi dừng lại tại ấm trà vừa rồi anh di chuyển.
Anh đang thăm dò cô? Tại sao anh phải thăm dò cô
cơ chứ? Anh cố ý đẩy chiếc ấm trà kia đến bên cạnh lư hương, hai thứ
đạo cụ không thể thiếu được. Chỉ cần đợi cô hối hận, chỉ cần đợi
cô không thể chịu đựng nổi nỗi giằng xé của sự hối hận, không chấp
nhận được việc lấy cắp nhân duyên của người khác để thỏa mãn sự
ích kỷ của riêng mình, không chịu nổi sự u buồn không nói thành lời
và chạy đến tóm lấy cái ấm trà, dập tắt ngọn lửa trong lư hương.
Cuối cùng trở thành kẻ bội ước với cả ông Trời. Thế là, anh có đủ
lý do để nhạo báng cô. Anh sẽ cười nhạt rồi nói cô hoàn toàn hết
thuốc chữa rồi. Lúc đó cô sẽ tự biến mình thành trò cười.
Đây không phải là lúc để ngang bướng. Cô hiểu
rõ điều này hơn ai hết. Nhưng ánh mắt như thể nhìn thấu tâm can của
anh khiến cánh tay cô không nhấc lên nổi, hai bàn tay nắm chặt lấy
nhau, các ngón tay nổi cả đường gân xanh lét, móng tay bấm vào lòng
bàn tay, cảm giác đau đớn từ lòng bàn tay chạy khắp toàn thân. Mắt
cô mở trừng trừng nhìn tờ giấy đang dần bị ngọn lửa nuốt chửng, từ
trắng chuyển sang vàng, từ vàng biến thành đen, cuối cùng thành đống
tro tàn, bay lơ phơ trong không khí, rồi lại rớt xuống đáy lư hương.
Những tiếng lèo xèo khe khẽ như bị dội trở lại, từng tiếng, từng
tiếng muốn đâm thủng lỗ tai cô.
Cô bịt tai lại, vừa quay người đi thì một tiếng
nấc không cẩn thận bật ra, cô vội vàng cắn chặt môi, rồi lao ra khỏi
phòng, không kịp thay dép đi trong nhà đã chạy thẳng ra cửa lớn…
Anh đứng dậy, lại gần chiếc bàn, nhìn tờ giấy
đã cháy rụi, ngọn lửa yếu ớt gần tắt hẳn. Anh cầm ấm trà vừa
rót, rót nước vào lư hương, dập tắt ngọn lửa cuối cùng.
“Bố, bố bắt nạt khiến chị Hồ
khóc à?” Phạn Đoàn ở ngoài cửa thò đầu vào. “Cảnh tượng vừa rồi
giống với cảnh các cô gái bị cướp đoạt mất sự trinh trắng chạy ra
khỏi cửa trong tiểu thuyết, bố cướp sự trinh trắng của chị Hồ sao?
Được lắm đó!”
“Cô ấy đang giận dỗi với bố.” Cô
đang giận dỗi với anh sao? Hừ…
“Hả? Quan hệ của hai người đã
thân mật đến mức làm nũng nhau rồi sao? Phụ nữ hờn dỗi chẳng qua là
làm nũng chút thôi.”
“Kiếm cớ.” Ngay cả khi làm thỏa
mãn sự ích kỷ của bản thân mình cũng muốn lôi anh ra làm cái cớ.
Hừ…
“Bố, bố cũng đừng giận… đàn ông
làm nũng thì rất buồn cười.”
“…” Làm nũng là cài gì?
Là thứ có thể ăn được không?
“Bố, trong tay bố giấu cái gì
vậy?” Phạn Đoàn nheo mắt nhìn thấy góc một tờ giấy lòi ra khỏi ống
tay áo của Hạ Thiên Lưu.
“…” Anh kéo tay áo lên,
nhìn tờ giấy giấu trong đó và cười nhạt.
“Bố, bố đừng cười quái dị như
vậy nữa được không? Ngoài trời đang mưa to, sấm sét đùng đoàng, con
sợ lắm.”
“Để đề phòng ngộ nhỡ.”
“Bao cao su?”
“…”
“Ý…con nói nhầm… con đi làm bài
tập đây.”
…
Tả Gian Lăng thong thả từ trên cầu thang của
bệnh viện bước xuống, nhìn Hồ Bất Động cả người ướt như chuột lột,
đang đứng trước cửa nghi ngờ. Cánh cửa đó “nhờ có” sự xuất hiện
của cô mà không sao khép lại được, hễ vừa khép vào lại bật tung ra,
gió từ bên ngoài thổi vào lạnh buốt. Đôi giày da bệt, đế giày của
Tả Gian Lăng lê trên mặt sàn sáng bóng của bệnh viện phát ra tiếng
“loẹt quẹt”, thu hút sự chú ý của Hồ Bất Động. Cô quay sang, không
có ý đi vào trong, chỉ giơ tay vẫy