ngào. Sau đó, cô ấy chạy đến tìm anh, nói muốn
làm bạn gái của anh, anh chau mày, chẳng hiểu bạn gái là gì, chỉ hầm hầm thốt
ra một câu: “Đươc. Vậy cắt ngay mớ tóc chướng mắt của cô đi cho tôi!”
“Hả?”
Thế là, bạn gái đầu tiên của Trác Duy Mặc là một cô
gái tóc ngắn. Khi cô ta cắt đi mái tóc dài óng mượt của mình thì tóc trên đầu
cảu Hồ Bất Động bắt đầu nhú lên. Anh chẳng thèm để ý gì đến cô nữa.
Dẹp bỏ hết mớ ký ức vớ vẩn đó qua một bên, anh nghe
thấy Nguyễn Ly tiếp tục nói:
“Thực ra… tôi biết.” Cô khịt khịt mũi,
nhìn người đang sống chết dán mặt vào cửa kính kia. “Cái gọi là số mệnh không
hợp kia, cái gọi là tai nạn đổ máu đều là cái cớ. Cậu ấy trốn tránh tôi chỉ vì
nghe lời lúc khốn nạn, lắm mồm trong trường nói chúng tôi không x với nhau, nói
nhà cậu ấy không có tiền như nhà tôi. Cậu ấy là người cả tin, người khác nói gì
cũng cho là thật. Suốt ngày bị đám thanh niên xấu bắt nạt. Nếu tôi không bảo vệ
cậu ấy, cậu ấy làm gì còn sống mà đứng trước mặt tôi nói những gì số mệnh không
hợp với tai nạn đổ máu chứ. Rõ ràng cậu ấy không tin tưởng tôi nên mới để ý
những chuyện đó. Trong cuộc sống, làm gì có ai cả đời thuận buồm xuôi gió, lẽ
nào hễ gặp chút chuyện xui xẻo là đem mọi tội lỗi đổ cho số phận sao? Nếu cậu
ấy thực sự nhàn rỗi như vậy, chi bằng dành thời gian quan tâm tôi một chút
không phải hơn sao?”
“…” Nghe những lời oán trách
của Nguyễn Ly, rõ ràng chuyện chẳng liên quan gì đến mình, sao anh lại có cảm
giác rất quen thuộc, khéo miệng bất giác khẽ động đậy, yết hầu cuộn hẳn lên như
thể vừa nuốt một thứ gì đó rất đắng vậy. Anh đứng đó nhìn Huỳnh Nhất Nhị cảnh
cáo đám học sinh xấu trong trường không được ức hiếp cô, không cho phép được
động vào bạn gái của anh ta. Huỳnh Nhất Nhị cười khổ sở giải thích hình xăm con
thỏ trước ngực anh ta là bị cô uy hiếp bắt xăm, rồi anh ta hùng hồn tuyên bố
muốn hẹn hò với cô, ấy thế mà người chủ động hẹn lại biến mắt tăm.
Đúng là cô rất ngốc, đầu óc cô quá đơn giản! Việc gì
cô phải đứng trong mưa chờ đợi chứ? Cô đang chứng tỏ rằng mình rất si tình sao?
Cô cũng đâu khác gì những cô gái khác vừa nhỏ mọn, hẹp hòi vừa đa nghi Tào
Tháo, lúc nào cũng không tin tưởng cái này, nghi ngờ cái nọ. Đã không muốn nói
thật thì cần gì phải tỏ ra vĩ đại, cao thượng chứ? Lúc anh đưa chiếc ô cho cô,
vốn định tiện thể đá cho cô một cái, để cô tỉnh ngộ nhưng anh viện cớ gì mà lo
chuyện bao đồng này chứ? Cô đâu phải là bạn gái anh, cô là bạn gái của cậu bạn
chí cốt của anh. Là anh quen cô trước cơ mà, chiếc mũ kia anh còn chưa kịp
tặng, tuy… Khốn khiếp, cuối cùng anh đã dừng lại.
Anh dựa vào sau ghế, hơi khom người để không cản trở
tầm nhìn của Nguyễn Ly, hai tay đút trong túi quần, cho cằm cô tựa vào vai mình
để nhìn xuống khoang của Mạn Đồn Đồn. Mọi thứ chỉ có vậy nhưng người khác nhìn
vào lại cảm thấy tư thế đó rất mờ ám.
“Chết rồi, bọn họ thực muốn nấu cơm!
Hu hu… Làm thế nào đây? Làm thế nào đây?” Trong khoang xích đu vừa chật vừa
kín, giọng hoảng hốt của Mạn Đồn Đồn nghe càng chói t>Hồ Bất Động bịt chặt
tai, ngẩng đầu nhìn đôi nam nữ đang ôm nhau ở khoang trên. Này, này, này chỉ là
đóng kịch thôi mà, làm gì mà phải quấn quýt như thật thế kia? Cứ như thể bọn họ
từ thông cảm đến yêu rồi từ yêu đến… Ý, nhìn động tác cuối cùng của anh ta xem.
Dù gì đây cũng là trên xích đu, ở nơi công cộng, cho dù Trác Duy Mặc quen thói
cầm thú ở mọi lúc mọi nới nhưng không thể… như thế chứ?
“Tôi nói này, Mạn Đồn Đồn, cậu muốn la
hét, muốn chóng mặt, nôn mửa, hay muốn ôm lấy của kính, muốn lăn lộn, run rẩy
gì cũng được. Nhưng… có thể chỉ làm một thứ thôi được không? Nghe những tiếng
lắc lư kẽo kẹt này, tôi thực sự lo lắng cho tính mạng của mình.”
“Nhưng mà… huh u… chóng mặt quá! Ý…
bọn họ… huh u… nấu… chín cơm rồi. Vậy tôi…”
“Bây giờ hối hận rồi?”
“…”
“Đừng có cắn môi giả bộ đáng thương,
chiêu này không có tác dụng với con gái đâu, quả lê mềm đó chắc chắn cũng không
thích!” Hồ Bất Động xua tay.
“Vậy… vậy con gái… phải thế nào mới
được?”
“Cậu thiếu bản lĩnh đàn ông!” Hai ta
cô làm như đang xin lỗi và đáp án lại chính là thứ mà cậu ta thiếu. Haizzz, xem
ra ông trời cố tình trêu chọc người ta mà.
“Rốt cuộc thì thế nào mới gọi là nam
tính?”
“Nói chung không giống như cậu. Khi
hỏi thì ngân dài tiếng cuối cùng, lại còn luyến láy, rồi hễ mở miệng là ‘hu
hu’. Chẳng đâu vào đâu cả”, Hồ Bất Động giải thích một cách rõ ràng thẳng thắn.
“Không được bĩu môi!”
“…” Cậu lập tức thu miệng
lại.
“Không được vặn ngón tay!”
“…” Cậu buông thõng hai tay.
“Không được rũ mày xuống!”
“…” Cậu liền nhướn mày.
“Hình như khá hơn một chút rồi đấy.
Cậu vốn rất đẹp trai nhưng sao lúc nào cũng nước mắt lưng tròng thế kia?” Hồ
Bất Động vòng tay trước ngực lùi lại hai bước, nhận xét thật tỉ mỉ. “Vẫn còn
thiếu một điểm then chốt.”
“Điểm… điểm gì?”
“Vết thương.”
“Hả?”
“Đàn ông con trai không thể không có
vết thương. Đúng! Một vết thương rớm máu, kết hợp với đôi mắt này sẽ vô cùng
nam tính.” Hồ Bất Động đang vẽ hình tượng một người đàn ông nam tính trong đầ
“
