tôi lại có một ông bố thế này cơ chứ, không chịu đâu, tôi muốn đầu thai lại.
NGOẠI TRUYỆN 4: ĐÁM NHÓC NHÀ HỌ TIÊU
Thân là sản phẩm của Thần nhân khoa Công nghệ thông tin và hoa khôi
cùng khoa, bạn nhỏ Tiêu từ nhỏ đã biểu lộ niềm đam mê cuồng nhiệt đối
với máy tính. Cụ thể biểu hiện chính là, lúc vừa mới học bò, cậu nhóc đã không ngại khó khăn gian khổ mà trèo lên bên cạnh chiếc laptop mà bố
cậu đang mở, hết sức hài lòng thỏa mãn với cái bàn phím mà tè lên đó một bãi, hoàn toàn làm hư hỏng máy tính của ông bố.
Đương nhiên kết cuộc cũng rất thê thảm – bị ông bố trẻ, khi ấy nhận
được điện thoại liền tức tốc trở về, tóm ngay lấy, phết hai cái thật
mạnh vào cặp mông núng nính của cậu nhóc.
Đến khi hơi lớn hơn một chút, cậu ta liền ôm lấy đùi bố không chịu buông: “Bố ơi mua cho Tông Tông một chiếc máy tính đi!”
Bố hỏi: “Sao phải mua máy tính?”
Bạn nhỏ Tiêu trả lời rất chí khí: “Làm việc.”
Ông bố trẻ đột nhiên nảy sinh ra cảm giác tự hào vì có người kế tục, cúi xuống bế bổng cậu nhóc lên: “Thế công việc gì nào?”
Tông Tông: “Nhấn ABCD!”
Bố: “…”
Tên của nhóc Tiêu là do ông nội đặt, gọi là Tiêu Minh Tông. Ông nội
đã giải thích một tràng cái tên này một cách tự hào – Minh giả, nhật
nguyệt dã, nhật nguyệt giả, thiên chi linh khí dã. Công giả, ngọc khí
dã, ngọc thạch giả, địa chi tinh hoa dã. (Chữ Minh, là nhật nguyệt,
người như nhật nguyệt, là linh khí của trời. Chữ Tông, là ngọc khí,
người như đá quý, là tinh hoa của đất –>è má ơi, dịch nghĩa xong mém
xỉu = =)
Vậy nên cậu nhóc Tiêu Minh Tông của chúng ta, không nghi ngờ gì nữa,
chính là linh khí của trời đất, tinh hoa của nhật nguyệt đấy!
Khụ khụ…
Sự tự sướng đắc ý của các ông bà lão thì khoan quan tâm đến. Chỉ
riêng bản tính của cậu bạn nhỏ thôi, nói là tinh hoa cũng thực sự là
không quá. Tướng mạo nghiêng về nét đẹp kiều diễm của mẹ hơn một chút,
tuổi nhỏ mà đã mày thanh mắt sáng, xinh đẹp tuấn tú… Tất nhiên, mũm mĩm
một chút. Cái đầu thông minh nhạy cảm nghe nói giống hệt ông bố, chút
chút logic cũng tinh thông vô cùng, đặc biệt nhạy cảm với môn Số học. Có điều tính cách hoạt bát hiếu động, vô cùng phá hoại thì lại không biết
giống ai.
Cả buổi tối, Vi Vi khó khăn lắm mới dỗ dành cho cậu nhóc ngủ được,
kéo Tiêu Nại ngồi xuống sàn phòng khách sửa chữa đồ chơi. Vi Vi nhìn
đống đồ chơi vỡ thành bốn năm phần thì có phần khổ sở: “Tông Tông tóm
lại là giống ai đây, lúc nhỏ em có nghịch thế đâu, em có mấy thứ đồ chơi bây giờ vẫn còn tốt nguyên, mẹ em còn giữ mà. Có phải là giống anh
không?”
“Không giống anh.” Tiêu Nại chối ngay, ấn bánh xe đồ chơi vào chiếc xe hơi, nói: “Lúc nhỏ anh chưa hề bẻ gãy đồ chơi của mình.”
… Hừm, cho nên?
“Của người khác thì chắc bẻ gãy khá nhiều.” Tiêu Nại nhún vai.
Vi Vi: “…”
Được rồi, đã biết con trai mình giống ai rồi, nhưng Tông Tông à, con
vẫn nên học tập bố con kìa! Đừng bẻ gãy đồ chơi bố mẹ mua cho chứ!
Bạn nhỏ Tông Tông của chúng ta tinh lực dồi dào, hoạt bát vô cùng,
chưa từng chịu nổi cô độc. Lúc còn chưa biết bò đã thích ngồi trong xe
nôi bi bô tiếng người ngoài hành tinh của vương quốc thiếu nhi, vả lại
bắt buộc phải có mọi người nghe và tán thương, nếu không sẽ ngọ nguậy đá chân lung tung để biểu thị ý phản đối. Vừa mới biết bò đã quấn trong tã lót bình sữa bò khắp nơi để làm quen địa hình, đến lúc biết đi thì càng ghê gớm hơn nhiều.
Dỗ cho cậu nhóc ngủ là việc đau đầu nhất của mọi người. Bạn nhỏ rất
biết cách phân công công việc cho bố mẹ. Mỗi ngày bố mẹ tan sở xong đến
nhà ông bà nội đón cậu về, ăn uống no say xong, cậu sẽ ngồi trong lòng
bố, xem bố làm việc với laptop, cứ í da í da để đề xuất ý kiến. Còn
trước khi ngủ, thì thích bám theo mẹ để chơi cùng, bắt mẹ kể chuyện, hơn nữa ngày nào cũng bắt mẹ phải lên giường cùng mới chịu ngoan ngoãn đi
ngủ.
Hôm ấy Vi Vi dỗ cho nó ngủ xong, mình cũng thiếp đi trong vô thức.
Chợp mắt được một chốc thì thấy thân thể nhẹ bổng, bị người ta bế lên đi ra ngoài, lát sau lại được đặt xuống một chiếc giường rộng rãi mềm mại
khác.
Vi Vi hơi hé mắt, gạt tay một người nào đó đang cố mở nút áo: “Đừng, em mệt lắm.”
Nút chỉ cởi một nửa, nửa che lấp nửa lộ liễu rất chi là gợi cảm.
Người nào đó vô cùng hiểu ý mà không cởi nữa, trực tiếp tuột ra, bàn tay luồn vào từ phía dưới, phủ người xuống nói bên tai cô: “Vi Vi, chúng ta phải nắm bắt thời gian thôi, sinh hết những đứa nào cần sinh đi.”
“Ứ?” Vi Vi bị anh làm cho hỗn loạn mù mờ, nhất thời không hiểu.
Người nằm phía trên dường như có chút bực bội, nói chắc như đinh đóng cột: “Sinh thêm đứa nữa, để chúng tự chơi với nhau.”
Nếu hai vợ chồng đều là con một, theo chính sách của thành phố B hiện nay thì có thể sinh hai con. Hai người đã sớm đồng thuận về vấn đề này, quyết định phải có hai đứa, nhưng sinh liền một lúc thì Vi Vi chưa từng nghĩ đến. Không phải là vì lo lắng công việc gì cả, Vi Vi rất may mắn,
thừa hưởng được thể chất của mẹ mình, thời gian mang thai không bị thai
hành phải nôn mửa, sắc mặt tái xanh hoặc gì gì đó. Chỉ cần ba tháng đầu
phải cẩn thận, sau đó đã có thể đi làm bình thư