XtGem Forum catalog
Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326032

Bình chọn: 7.5.00/10/603 lượt.

hận hơn nhiều, thường

xuyên đạp lên chiếc ghế nhỏ để bò mọp bên xe nôi ngắm em trai mình, nói

chuyện với nó, thỉnh thoảng dùng bàn tay mũm mĩm sờ soạng, nhéo em mình, nhưng cậu nhóc Minh Nguyệt hoàn toàn phớt lờ.

Tông Tông hát cho cậu em nghe bài hát mới học được trong tivi, cậu bé vốn đang chìm trong suy tư nghe được một lúc bèn lật tấm thân núng nính lại, đưa đít vào mặt với Tông Tông, bắt đầu ngủ. Ông anh nhỏ không

thích hát cho cái mông phúng phính nghe, ngừng lại, hụt hẫng một lúc

lâu, sau đó buồn bã chạy đến trước giường mẹ, báo cáo: “Mẹ ơi, em trai

hình như hơi ngốc nghếch.”

Vi Vi đang húp canh gà bị sặc nghẹn.

Tông Tông đã lo lắng rất lâu cho cậu em ngốc của mình, cho đến khi về sau đi mẫu giáo mới hiểu ra. Ngày đầu tiên từ trường về, cậu nhóc nói

với mẹ bằng vẻ khoái trá: “Mẹ ơi, em trai ngốc một chút cũng chả sao,

mấy đứa bạn trong trường cũng rất ngốc.”

Vi Vi: “…”

NGOẠI TRUYỆN 5: ÁNH TRĂNG SÁNG Ở ĐẦU GIƯỜNG HAI ANH EM

Vi Vi dạy Minh Tông đọc thơ.

“Đầu giường ánh trăng rọi, Ngỡ mặt đất phủ sương, Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố hương.”

Tuy dạy Tông Tông một lần là đọc được, nhưng Vi Vi cảm thấy trẻ con

học rồi sẽ quên, thế là hôm sau lại dạy lại lần nữa. Ngày thứ ba, Vi Vi

tiếp tục ôn tập cho nó: “Đầu giường ánh trăng rọi…”

Tông Tông hỏi vẻ nghiêm túc: “Mẹ, mẹ chỉ biết có mỗi một bài thơ thôi hả? Ông nội và bà nội biết rất nhiều.”

Vi Vi xấu hổ: “Mẹ là học sinh ban tự nhiên… Bảo bố con dạy đi…”

Vi Vi bị con trai coi thường, nước mắt đầm đìa chạy đến phòng đọc

sách tìm chồng, vứt quyển tuyển tập thơ xuống cho anh: “Anh đi dạy nó

đi, gene nhà anh ăn hiếp người ta quá đáng…”

Ông bố bị đuổi ra khỏi phòng đến ngồi cạnh con trai, nhìn quyển sách

trong tay, đó là “Một trăm bài thi từ khai sáng” mà Vi Vi mua, các tuyển tập thơ bên trong đều là những bài rất đơn giản và dễ đọc. Tiêu Nại lật lật một hồi rồi ném sang một bên, bế con trai lên, dạy nó một bài…

“Thiên thượng bạch ngọc kinh, ngũ lầu thập nhị thành…”

Vẫn là thơ của Lý Bạch, tên là “Kinh loạn ly hậu thiên ân lưu dạ lang ức cựu du thư hoài tặng Giang Hạ Vỹ thái thú lương tể”… Tên đã dài, bài thơ còn dài hơn… [miễn cho em dịch nghĩa nhen = ='>

Tiểu Tông Tông nghệch ra. Người nào đó không hề thấy xấu hổ vì đã bắt nạt con trai, lại còn tỏ ra hài lòng sờ sờ đầu nó: “Sau này đừng bắt

nạt vợ của bố nữa.”

******

Cô Vương ở trường mẫu giáo vô cùng yêu thích Tông Tông, dỗ dành bắt chuyện với cậu nhóc: “Tông Tông biết đọc thơ không?”

Tông Tông: “Biết.”

“Biết đọc thơ gì nào?”

Tông Tông nghiêng đầu: “Biết hết.”

Cô giáo toát mồ hôi: “Vậy Tông Tông thích bài thơ nào nhất?”

Tông Tông vừa nghịch tàu lửa nhỏ vừa tiện miệng đọc lưu loát: “Đầu

giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương, ngẩng đầu nhìn trăng sáng,

cúi đầu nhớ cố hương.”

Cô giáo không ngờ cậu nhóc lại đọc lưu loát như thế, vui mừng hỏi: “Tông Tông sao lại thích bài này?”

Tông Tông ngẩng lên, nói rõ ràng: “Vì em trai là ánh trăng!”

Cô giáo mơ hồ ing~~~: Con đang nói cái gì thế…

Trường mẫu giáo nhanh chóng mở cuộc họp phụ huynh, các thầy cô muốn

tổ chức các tiết mục để biểu thị thành quả dạy dỗ cho phụ huynh biết.

Tiết mục cô Vương đăng ký là bé Tiêu đọc thơ.

Hiệu trưởng trường cho chạy trước chương trình để kiểm tra chất

lượng, rất hài lòng vì Tông Tông đọc thơ, cô Vương thấy hiệu trưởng

thích thú bèn tiếp tục tâng bốc: “Cậu nhóc còn biết bài thơ đó có ý

nghĩa gì nữa cơ.”

“Thật không?” Hiệu trưởng càng vui mừng, hỏi Tông Tông: “Tông Tông, thế ‘đầu giường ánh trăng rọi’ là gì nào?”

Tông Tông xếp khối hình, đáp lại bằng chất giọng non nớt vương mùi sữa: “Em trai ở đầu giường không mặc áo và quần!”

Cô: …

Hiệu trưởng: Khụ… cô Vương à…

Cô Vương nước mắt tuôn tràn, rõ ràng hôm qua hỏi cậu nhóc còn nói ánh trăng chiếu ở đầu giường cơ mà!!! Sao đột ngột biến thành câu trả lời

có rating + thế này!!!

Haizzz, cô ơi… đám nhóc họ Tiêu từ người lớn đến kẻ nhỏ, đều sẽ đột ngột biến thành sát thủ thế đấy.

Phiên ngoại: Tông Tông nuôi em trai

1.

Hôm nay Vi Vi và Tiêu Nại dẫn hai đứa con yêu đến nhà bà nội chơi,

ngay lập tức được bà tuyên bố một tin tốt — Bà đã thay Tông Tông đồng ý

đóng một quảng cáo rồi!

Tuy đây là chuyện người nhà đích thân nhờ vả, hơn nữa chỉ là chụp ảnh chứ không phát trên truyền hình, Vi Vi vẫn rất chi lo lắng, đến nỗi cô

rối rắm suốt trên quãng đường về.

“Tông Tông còn nhỏ mà, chụp quảng cáo có vẻ không tốt lắm đâu?”

Tiêu Nại lại không ngại để lộ gương mặt nhỏ nhắn của con mình, bé trai mà, hà tất phải để ý nhiều như vậy.

“Không sao đâu, cứ để thằng bé thử đi.” Tiêu Nại vừa lái xe vừa nói, ” Nó cũng có thể tự kiếm tiền mua sữa bột nuôi mình.”

Vi Vi : “. . . . . . . . .”

Vi Vi quay lại nhìn hai bảo bối cộng lại cũng chỉ vừa sáu tuổi nhà

mình đang ngồi đằng sau, chỉ còn biết lặng lẽ xoay đầu qua chỗ khác.

Tuy rằng Tiêu Nại đã tán thành nhưng Vi Vi cũng chưa yên lòng mấy,

con yêu của cô luôn rất thông minh, thôi cứ dứt khoát xem Tông Tông như

một “người lớn” nhỏ để thương lượng đi: “Tông Tông đồng ý chụp quảng cáo khô