Old school Swatch Watches
Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329032

Bình chọn: 7.00/10/903 lượt.

ợi cả cuộc đời.

Đinh Tứ Khuê thương cảm nhìn vào mắt Diệp Hân Đồng “Tại sao nghe con nói như vậy giống như nghe Tiểu Mạn nói ra?”

Đinh Tứ Khuê lẩm bẩm xoay người ra khỏi phòng Diệp Hân Đồng.

Diệp Hân Đồng nằm không nổi nữa, cô bước xuống giường.

Đêm khuya, cô len lén ra khỏi phòng, không ngờ vẫn thấy Vũ Văn Thành ngồi trong đại sảnh, anh cau mày, cả người có cảm giác lưỡng lự, hơi thở của anh rất dài, tỏ rõ sự đau lòng, thương cảm phiền não.

Chẳng hiểu sao lòng Diệp Hân Đồng cũng rất đau, Mặc Tử Hiên đã từng phản bội cô, cô cứ tâm niệm điều đó không phải là sự thật, mặc dù không nói, nhưng sâu trong nội tâm cô vẫn hi vọng mặc còn yêu cô.

Nhưng, Vũ Văn Thành phản bội, cô lại sợ nghe anh giải thích, sợ anh vẫn thật lòng yêu cô, cô biết mình ích kỷ, biết mình không đúng mực, nhưng, trong lòng cô vẫn rất yêu Mặc Tử Hiên.

Chỉ có điều, lý trí nói cho cô biết, Mặc Tử Hiên dù có yêu cô, cũng không buông ngôi vị hoàng đế, cho nên, cô tình nguyện buông bỏ, bây giờ tìm một nơi yên tĩnh, sống cả cuộc đời.

Diệp Hân Đồng tránh Vũ Văn Thành, ra cửa, nhắm mặt lại, kể từ khi phát hiện rừng mê cung, cô cũng học Vũ Văn Thành nhớ đường, muốn đi bộ ra khỏi đây.

Diệp Hân Đồng vừa đi được một phút, một chiếc xe gắn máy đã dừng trước mặt cô.

Diệp Hân Đồng sửng sốt lùi lại mấy bước, sau nhiều chuyện như vậy, cô không biết đâu là bạn đâu là thù, muốn giúp hay muốn hãm hại cô.

Đinh Đinh Đang phong độ tháo mũ bảo hiểm.

Cô nhếch miệng tư tin, nhưng trong sự tự tin vẫn mang theo một tia phiền muộn “Tôi biết ngay cô sẽ đi, tôi đưa cô đi, nói thật, tôi cũng không muốn cô lắc lư xung quanh Vũ Văn Thành.”

Diệp Hân Đồng cúi đầu im lặng, rốt cuộc quan hệ của cô với Đinh Đinh Đang là gì đây. Cô hình như là tình địch của Đinh Đinh Đang, Đinh Đinh Đang là người thứ ba chen vào quan hệ của cô, nhưng mà, cô không có chút nào hận cô ấy.

Diệp Hân Đồng ngồi lên xe máy của Đinh Đinh Đang.

Một tiếng đồng hồ sao, Diệp Hân Đồng đã ra khỏi rừng mê cung.

Đinh Đinh Đang bước xuống xe, sắc mặt cũng không tốt.

Cô nhíu chặt mày nhìn Diệp Hân Đồng “Nếu cô muốn đến một nơi không ai biết thì cũng không sao, cô bỏ đi cuộc sống với thân thế của tôi, bây giờ, hãy sống cuộc sống của mình, còn nữa, Vũ Văn Thành đã là người đàn ông của tôi rồi, cả đời anh ấy sẽ là người đàn ông của tôi. Trong lòng anh ấy có cô, nhưng đó là vì cô đã sống cuộc sống của tôi, người anh yêu là Diệp Hân Đồng, không phải Lý Hân Đồng.”

Diệp Hân Đồng im lặng, cô xoay người, không để lại câu gì, trôi đã sống cuộc sống có phải của mình hay không, cô cũng không hi vọng đây chỉ là một giấc mộng.

Đinh Đinh Đang không có ý định giữ cô lại, cô biết lúc trở về sẽ phải chịu đựng ánh mắt lạnh lùng của Vũ Văn Thành, nhưng không sao, anh không yêu cô, cô đã đưa người phụ nữ của anh đi, vậy là có hi vọng rồi.

Diệp Hân Đồng muốn đến một nơi không ai biết đến mình, không biết bất kỳ ai, không nói với bất kỳ ai, nhưng Đinh Đinh Đang vừa đi, từ chỗ tối đã có 4 người đi ra.

Diệp Hân Đồng đứng lẳng lặng, đặt tay lên bụng, trong tình huống này, cô có phản kháng cũng trốn không thoát, vậy thì nên tiết kiệm một chút hơi sức thì sáng suốt hơn.

Bốn người kia không cần uổng phí sức lực đã có thấy Diệp Hân Đồng ngoan ngoãn lên xe khiến họ hơi ngạc nhiên.

Diệp Hân Đồng bị kẹp giữa hai người, cô không nói gì, chẳng biết vì sao, cảm thấy mệt mỏi, không muốn giãy giụa cũng chẳng buồn động não, dù sao, thuyền đến đầu cầu sẽ thẳng, tương lai cũng chưa biết ra sao.

“Người phụ nữ này vẫn còn có thể ngủ được, hoàng thượng hẳn đã quá lo lắng rồi, Điện hạ sẽ thích cô ta sao?” Một trong số đó khinh bỉ nhìn Diệp Hân Đồng đang ngủ.

Một người khác cũng quan sát “Nhìn dáng vẻ cô ta cũng bình thường, với cô gái gọi là Đinh Đinh Đang kia thì không thể so sánh nổi, tôi thật sự không hiểu cô ta có mị lực gì?”

Diệp Hân Đồng đột nhiên mở mắt nhìn ra cửa sổ.

Xe của Mặc Tử Hiên lao đến rất nhanh, anh nhìn Diệp Hân Đồng có vẻ rất nóng nảy.

Diệp Hân Đồng không biết phải hình dung tâm tình của mình lúc này thế nào, mới vừa rồi có linh cảm Mặc Tử Hiên sẽ đến cứu cô, nhưng nếu cứu thật thì cô phải làm thế nào tiếp đây. Thật rối rắm.

Hai chiếc xe con song song đi về phía trước. Rốt cuộc Mặc Tử Hiên nhanh chóng vượt qua, quay ngang xe giữa đường.

Diệp Hân Đồng thấy chiếc xe này hung hăng săp đâm vào cô chỉ nghĩ đến sự an toàn của Mặc Tử Hiên.

“Dừng xe, đối với hoàng thượng hắn còn có ích”. Một người Hàn Quốc nói.

Xe dừng lại cách chừng 1cm…

Măc tức giận vội vã xuống xe, thuộc hạ vừa thông báo Diệp Hân Đồng bị một đám người đưa đi, anh lập tức lao đến bởi vì anh đã đưa ra một quyết định quan trọng.

“Hãy bỏ qua cho Diệp Hân Đồng” Mặc Tử Hiên kêu lên.

Không ai xuống khỏi xe.

Mặc Tử Hiên gọi điện thẳng cho Lý Trí vương.

“Cậu, hãy kết thúc đi, cậu rốt cuộc muốn nhường ngôi cho cháu hay chỉ là muốn lợi dụng cháu tìm ra kho báu.”

Lý trí vương không nói gì.

“Vì kho báu này, cậu đã giết không ít người, không, phải nói là vì giữ được ngôi hoàng đế, cậu đã giết rất nhiều người, làm Hoàng đế thực sự vui vẻ như trong tưởng t