chỉ cần cô không gặp Chung Tử Mặc nữa thì anh sẽ để yên chuyên này ư? Chỉ cần vậy thôi ư?
“Trả lời tôi !” Anh hung hăng giữ lấy cằm cô, chờ đáp án mà anh muốn.
“Không dám, về sau tôi không dám nữa” Đúng vậy, tra tấn cô như vậy một lần là đủ rồi, sao cô còn dám tái phạm nữa chứ. Cô vốn gặp Chung Tử Mặc cũng chỉ là tình cờ thôi, bọn họ cũng không cần gặp nhau thêm nữa.
“Không phải mới nói rằng có thể hành hạ cô thế nào cũng được sao?Bây giờ thực hiện lời hứa của cô đi chứ?”
Cô biết đêm nay cô không thể ngủ, người đàn ông này sẽ vĩnh viễn không bao giờ đối tốt với cô, cô biết, cô biết chứ.
Có lẽ chinh phục không có nghĩa là thắng lợi ; là đau hay không đau, yêu hay là hận, không ai có thể phân biệt rõ. Không biết rằng hiện tại, vào giờ phút này, đan xem cuộc hoan ái toàn cực hận, liệu còn thứ gì khác không?
Editor Cát
Hậu quả của việc cả đêm triền miên là như thế nào? Chắc chắn là sẽ đau lưng. Dù cô đã trải qua sáu năm thân thể bị đòi hỏi không ngừng như thế nhưng cô không thể quen với việc này được, huống chi đã lâu như vậy anh không động vào cô, anh đương nhiên sẽ không bỏ qua cho cô dễ dàng.
Nhưng tối hôm qua giống như có một số chuyện đang từ từ thay đổi. Anh vẫn đòi hỏi mãnh liệt như trước đây nhưng khi cô kêu đau thì anh lại nhẹ nhàng kiềm chế lại, kết quả là cô bị trêu đùa cho đến phải cầu xin anh, điều này làm cho cô cảm thấy rất khó chịu!
Tại sao đột nhiên anh lại trở nên như vậy?
Những cử động kia làm người ta lầm tưởng là thương tiếc. Nhưng điều này sao có thể xuất hiện trên người đàn ông kia đây?
Anh ta là một người đàn ông ác ma.
Nhược Tuyết quấn chăn sau đó ngồi dậy, hơn nửa năm trước người thân của cô rời bỏ cô, khi đó cô không chịu đựng được, mỗi đêm cô đều khóc thúc thít, cứ như thế suốt một tuần lễ, cái gì cũng không nuốt trôi, cuối cùng sức khỏe cũng giảm sút sau đó phát sốt kéo dài. Cho đến nửa tháng sau bệnh cũng thuyên giảm cô mơ hồ nghe được tiếng nói nhỏ trầm ấm bên tai mình: “Còn có tôi, còn có tôi.”
Sau khi mở mắt ra cô thấy khuôn mặt hiền hậu của vú Lâm. Thì ra trên đời này còn có người quan tâm cô dù không phải quan hệ máu mủ gì.
"Tiểu thư, nếu như cô muốn người thân của cô an lòng bên kia thế giới thì cô phải sống thật tốt thì mới không được làm họ đau lòng.” Vú Lâm vừa đút cho cô ăn vừa nói.
"Là anh ấy muốn bà nói cho tôi biết phải không?” Thật ra không cần hỏi cũng biết, vú Lâm dám nói những lời đó một nửa là vì bà ấy quan tâm cô một nửa là người đàn ông kia giao phó cho bà. Nếu không những lời nói nhạy cảm như vậy không có người nào dám nhắc tới nửa câu ở trước mặt cô.
"Tiểu thư, nghỉ ngơi cho thật đi." Vú Lâm không có trả lời cô, chỉ ngồi cạnh cô đút cho cô ăn xong chén cháo nhỏ.
Cô đương nhiên phải sống thật tốt! Cô cũng chỉ có thể sống thật tốt.
Sau khi từ bệnh viện trở về, cô chuyển đến phòng ngủ của anh ở lầu ba. Ban ngày không thấy bóng dáng của anh nhưng buổi tối nhất định anh sẽ về ngủ cùng cô, có lúc không làm gì chỉ nhẹ nhàng ôm cô ngủ.
Anh rốt cuộc muốn như thế nào? Cô cũng không dám hỏi.
"Tiểu thư Nhược Tuyết, cô đã tỉnh rồi?" Giọng nói quen thuộc kéo những suy nghĩ xa xôi của Nhược Tuyết trở về, vú Lâm bước vào.
"Vú Lâm, chào buổi sáng." Nhàn nhạt cười, Nhược Tuyết kéo chăn ra bước vào phòng tắm tắm rửa, khi đi tới phòng tắm thì nghe vú Lâm nói với cô một câu: “ Thiếu gia ở phòng ăn lầu một chờ cô.”
"Chờ tôi?" Nhược Tuyết ngẩn cả người. Anh sẽ không cùng cô ăn sang, vú Lâm nói anh đang ở phòng ăn đợi cô, phải chăng….
"Tiểu thư, không cần lo lắng quá nhiều, tôi nghĩ thiếu gia không làm khó cô, tính tình của cậu ấy không phải là xấu, cô tắm rửa nhanh một chút để tránh cậu ấy chờ lâu.” Nếu tâm tình của Lương Úy Lâm tốt thì người thường cũng không biết rõ, chỉ là sự lạnh lẽo trên người giảm đi nhưng điều này chỉ có những người đi theo bên cạnh anh ta lâu, mới biết rõ.
Phòng ăn khá cởi mở nên Nhược Tuyết còn chưa đi đến lầu một đã thấy anh. Bàn ăn màu trắng trước mặt anh, trên đó đã bày ra món ốp la rán được nấu chín khoảng bảy phần, thêm mấy lát bánh mì nướng còn có thêm một ly sữa bò đặt bên cạnh.
Mà anh mặc quần áo chỉnh tề ngồi trên ghế, vừa đọc báo vừa uống cà phê, cử chỉ rất nho nhã; lần đầu tiên thấy anh như vậy, nếu như không phải anh ta là một đại ca xã hội đen tay dính đầy máu tươi, Nhược Tuyết thật sự cho rằng anh chỉ là một người làm ăn đơn giản mà thôi.
Con người luôn không thể nhìn từ bên ngoài, bằng không chết lúc nào cũng không biết.
Yên tĩnh và bình thản như thế Nhược Tuyết cảm thấy sợ. Cô do dự không biết có nên đi xuống tiếp không hay đi về phòng, anh dường như cảm thấy cô, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt cô và anh giống như quấn lấy nhau.
Một khắc nhịp tim trở nên không bình thường, bàn tay vịn trên lang can của cầu thang nắm chặt lại, không biết lúc nào toát ra một lớp mồ hôi lạnh.
"Còn không mau xuống." Âm thanh lạnh lùng từ phía dưới truyền đến, Nhược Tuyết không dám chần chừ thêm nữa.
Chạy vội đến trước bàn ăn, tự động kéo ghé ngồi xuống, trong biệt thự này chỉ có mỗi một mình vú Lâm phụ trách việc ăn uống hàng
