cắt xoẹt một cái, làm động tác đi đời nhà ma. Chẳng qua ý cười thật lòng thật dạ của cô từ đáy mắt tràn ngập ra ngoài, một chút cũng không thấy
giả dối.
Nhiếp Trọng Chi: “Thư Mạn, đã lâu không gặp, dạo này cô thế nào?” Thư Mạn khẽ nhún vai: “Anh thấy tôi thế nào?” Nhiếp Trọng Chi ung dung mỉm cười:
“Không tệ chút nào, có điều tôi nghĩ mỗi ngày của vị tiên sinh nào kia
có lẽ không được dễ chịu cho lắm.”
Thư Mạn liếc xéo hắn một cái, tức giận nói: “Nhiếp Trọng Chi, anh vẫn làm
người ta thấy ghét như thế. Trách không được người ta thường nói: Người
tốt đoản mệnh còn tai họa thì sống cả ngàn năm. Anh chính là mình chứng
điển hình cho câu nói đó.” Cô xoay người mỉm cười với Tưởng Chính Tuyền: “Tưởng tiểu thư, mọi thứ đều đã được chuẩn bị xong xuôi. Để tôi bảo
Tiểu Vi đưa mọi người vào trong thử đồ.”
Kỳ thật hắn mặc tuxedo màu trắng trông đẹp vô cùng. Anh tuấn khôi ngô,
phong lưu phóng khoáng… Không chừng nếu đem so với Diệp Anh Chương cũng
chẳng kém cạnh nửa phần, Nhiếp Trọng Chi đứng trước gương, ngốc nghếch
tự nói trong lòng như vậy.
*Tuxedo: Bộ quần áo lịch sự, sang trọng, bao gồm áo khoác đuôi tôm. Vạt áo là lụa hoặc satin.
Thế nhưng là vì cái gì, trong mắt cô lại vĩnh viễn không bao giờ có hắn?
Cánh cửa phòng thử đồ sau lưng lúc này chậm rãi mở ra, Tưởng Chính Tuyền một thân lụa trắng từ từ đi ra.
Hô hấp của Nhiếp Trọng Chi nhất thời như ngưng lại!
Tưởng Chính Tuyền mặc một bộ áo cưới cổ điển vô cùng thanh khiết, mái tóc dài xoăn nhẹ như tảo biển lúc này được buông xuống, khăn voan đội đầu tinh
xảo thanh tân thoát tục uyển chuyển rũ xuống…Thuần khiết như ánh trăng,
nở rộ như hoa sen, lẳng lặng đứng ở kia, tựa như một bức tranh tươi đẹp
mỹ miều.
Trong khoảnh khắc đó, Nhiếp Trọng Chi rất muốn nói với cô: “Tuyền Tuyền, đừng gả cho Diệp Anh Chương. Gả cho anh, được không?”
Chỉ thấy Tưởng Chính Tuyền nhấc tà váy, khoan thai đến gần, cánh môi khẽ
mỉm cười, khóe môi cong cong. Cô đưa tay lên giúp hắn chỉnh lại nơ trên
cổ, khăn voan khe khẽ cô lên mặt hắn, một chút tê dại, không khỏi làm
cho hắn nhớ tới nụ hôn của cô, đôi môi mềm mại của cô…
Trong lòng Nhiếp Trọng Chi lúc này ngập tràn chua sót đau đớn, vừa muốn mở
miệng, đã thấy cô mỉm cười ngẩng đầu lên: “Bộ lễ phục này không tệ chút
nào. Em nghĩ Diệp đại ca mặc vào nhất định sẽ rất đẹp.”
Một khắc kia, lúm đồng tiền ẩn hiện như hoa, so với mật còn ngọt hơn vài phần!
Như có một xô nước đá dội thẳng xuống đầu hắn, tất cả xúc động trong tích
tắc đó lập tức hóa mảnh tro tàn. Nhiếp Trọng Chi nghe thấy tiếng mình
nhẹ nhàng mà đáp: “Đúng vậy, cậu ta mặc vào nhất định là đẹp.”
Nhiếp Trọng Chi không nhớ mình đã làm thế nào để về nhà, cũng không biết mấy
ngày sao làm sao trôi qua được, ngây ngô ngốc nghếch lại ngốc nghếch
ngây ngô, đợi từng ngày trôi qua.
Buổi tối ngày hôm đó, dì giúp việc nhẹ nhàng gõ cửa đi vào phòng hắn: “Nhiếp tiên sinh, có vị Tưởng tiên sinh đến tìm cậu.”
Nhiếp Trọng Chi từ sô pha ngây ngốc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tưởng Chính Nam
một thân tây trang giày da chỉnh tề. Tưởng Chính Nam đứng tựa vào khung
cửa, lại cười nói: “Nhiếp, đêm nay mấy anh em làm một bữa tụ hội, nói là ai cũng không được vắng mặt. Đi thôi, mọi người đều đang đợi cậu đấy.”
Nhiếp Trọng Chi uể oải đến cực điểm, hắn không chút nào che dấu: “Tôi mệt lắm rồi, không đi được. Cậu giúp tôi nói một tiếng xin lỗi với mấy anh em.”
Tưởng Chính Nam tiến lên: “Nhiếp, ngày mai chính là ngày Tuyền Tuyền kết hôn, tôi bận bịu nhiều chuyện lắm, sợ tiếp đón không chu toàn, cho nên đêm
nay tiếp đón các anh em chúng ta trước.”
Huyết sắc trong nháy mắt như rút sạch khỏi mặt Nhiếp Trọng Chi, hắn thì thào
lặp lại một câu: “Ngày mai?” Tưởng Chính Nam: “Đúng vậy.”
Ngày mai, ngày mai chính là ngày Tuyền Tuyền kết hôn.
Trốn không thoát, tránh không được! Hắn đã nhận lời cô sẽ đến tham dự. Hắn phải làm được.
Nhiếp Trọng Chi sau một hồi trầm mặc thật lâu, bèn nói: “Xin lỗi, Tưởng. Là
tôi đã làm lãng phí thời gian tốt đẹp của hai người họ nhiều năm như
vậy.”
“Nhiếp, nếu là anh em với nhau thì không nhắc lại chuyện đã qua nữa.” Tưởng
Chính Nam tiến lên vỗ vỗ bờ vai của hắn, rồi kéo hắn đi ra ngoài: “Đi
thôi, mấy người anh em chúng ta lâu như vậy chưa xôm tụ cùng nhau, đêm
nay dù thế nào cũng phải vui vẻ no say mới được.”
Xuống xe mới biết được địa điểm Tưởng Chính Nam tiếp đón bọn họ là một biệt
thự tư nhân màu trắng tinh cạnh bãi biển. Đám người Sở Tùy Phong, Chúc
Bình Anh, Lộ Dịch Chu, Đỗ Duy An đều đã ở đây, vừa thấy hắn, cả bọn đều
tiến lên, không nói gì mà ôm chầm lấy hắn.
Anh em với nhau nhiều năm, tất cả đều không cần nói cũng đã thấu hiểu!
Bên ngoài biệt thự là một bãi cát trắng tinh mềm mịn, thời khắc thuỷ triều
xuống, bãi cát dài trở nên mênh mông vô tận, tựa như một dải lụa trải
dài đến chân trời. Giờ phút này bởi vì màn đêm đã buông xuống, cho nên
không gian xung quanh tối như mực, không còn thấy gì được nữa.
Ngày mai, ngày mai, cô ấy sẽ cử hành hôn lễ ở tại nơi này!
Một buổi tối hôm đó, Tưởng Chính Nam cực kỳ cao hứng, liên tiếp khu