Nhiếp Canh Lễ lên tiếng, liền im lặng ngồi một bên xem diễn biến.
Tưởng Chính Tuyền nghe thấy ông nhắc đến bà nội mình liền cười tươi nói: “Đúng vậy bà nội con rất thích nghe côn khúc.”
Ánh mắt ông Nhiếp Canh Lễ quét ngang qua thắt lưng Tuyền Tuyền, sâu trong
đáy mắt hiện lên ý cười: “Nhắc đến cặp song sinh kia, lần trước ba cũng
đã gặp một lần, mặt mũi cũng khôi ngô đáng yêu lắm.”
Nhắc đến cặp bảo bối của anh trai cô, Tưởng Chính Tuyền đầy kiêu hãnh cười
nói: “Vâng ạ, Tuấn Văn, Tuấn Hữu thật sự rất đáng yêu, hiện tại ba mẹ
con yêu quý lắm, chỉ hận không có bốn cánh tay mà cùng lúc ôm hai đứa
chúng nó thôi.”
Vạn Thục Bình cười nhạt nói: “Cũng đúng nha, nếu đổi lại là ta, đang không
mà lại có tới hai đứa cháu nội, ta cũng mừng phải biết.”
Nhiếp Canh Lễ nhướng mày, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn. Ông quay đầu hỏi:
“Tuyền Tuyền, ba mẹ con khi nào thì đi Tô Châu trở về?”
Tưởng Chính Tuyền mỉm cười trả lời: “Dạ chắc là cuối tuần sau sẽ về đến nhà ạ.”
Ông Nhiếp Canh Lễ trầm tư một hồi sau đó quay đầu nói với bà Vạn Thục Bình: “Ngày mai bà đi thăm Dịch Hoành Sinh phu nhân, cả Lương phu nhân nữa,
nhờ họ ra mặt giúp chúng ta cầu hôn với bên nhà họ Tưởng đi.”
Nhiếp Canh Lễ khi nói những lời này trên mặt đầy vẻ ý cười từ ái, nhìn Tưởng
Chính Tuyền nói: “Tuyền Tuyền, con đừng cho là ba cổ hủ, có câu ‘cấp
bậc, lễ nghĩa không thể bỏ’. Chuyện hai con tổ chức hôn lễ là phần của
tuổi trẻ các con, thế hệ già chúng ta cứ theo tục lệ mà làm. Mở tiệc đãi khách là chuyện không thể cho qua được. Nhân đây tết âm lịch sắp đến,
hai nhà chúng ta phải gấp rút chuẩn bị đi thôi.”
Tầm mắt ông dừng ở Nhiếp Trọng Chi, thấp giọng nói: “Trọng Chi là con lớn
của ta, những năm gần đây ta đã thiếu nó rất nhiều, cho nên lúc này ta
nhất định phải bù đắp, tổ chức cho hai con một lễ cưới vang danh, khiến
cho cả thành phố Lạc Hải này đều biết ta yêu thương coi trọng nó mới
được.”
Đây là lần đầu tiên ông Nhiếp Canh Lễ nói ra mình thua thiệt Nhiếp Trọng
Chi. Vạn Thục Bình nghe thấy cố gắng áp chế chính mình nhưng sắc mặt
cũng không khỏi có biến vài phần.
Tưởng Chính Tuyền cảm giác được bàn tay đang nắm tay mình có chút run rẩy,
phản ứng của cô là gắt gao nắm thật chặt tay hắn. Xem ra ba chồng không
phải là không thương Nhiếp Trọng Chi, chẳng qua là thế hệ đi trước có
thói quen không bày tỏ ra mặt tình cảm của bản thân nên trước giờ đều bị cho là lãnh đạm.
Hiện giờ ba chồng chính miệng nói ra, nhất định trong lòng Nhiếp Trọng Chi vô cùng cảm động. Đây là chuyện vô cùng tốt.
Tương lai nhất định là con đường đầy ánh mặt trời đang chờ cô và hắn bước
tiếp. Có lẽ sẽ còn nhiều nhấp nhô khúc chiết nhưng cô và hắn đã từng
trải qua nhiều như vậy, cô tin tưởng hai người nhất định sẽ tràn đầy
hạnh phúc.
Ông Nhiếp Canh Lễ dường như nhớ tới chuyện gì đó, quay sang nói với bà Vạn
Thục Bình: “Ở khu phía đông đường Hoàn Hồ có một căn nhà của ta phải
không?” Quay đầu lại, thần sắc ôn hòa nói với hai vợ chồng Nhiếp Trọng
Chi: “Căn nhà đó ngày trước là của hồi môn của bà nội con. Trước tới giờ khu nhà nằm trên đường Hoàn Hồ đều để cho thuê, căn nhà này, năm đó
được một vị kiến trúc sư người Anh thiết kế xây dựng đấy.”
Khu đường Hoàn Hồ bây giờ tấc đất tấc vàng, căn nhà kia lại là biệt thự cổ
từ thời dân quốc, quả thật dù có tiền cũng chưa chắc mua được. Vạn Thục
Bình âm thầm giấu đông giấu tây, trong lòng đã sớm có dự định giữ lại
cho con trai mình sau này. Bây giờ ông Nhiếp Canh Lễ lại nói ra như vậy, bà ta quả thực như muốn cắn răng cắn lợi, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười
thản nhiên như trước, giả bộ cực kỳ khó xử nói: “Chà, nhắc đến căn nhà
đó, dạo trước cách đây không lâu có một tập đoàn ẩm thực đến thương thảo với tôi, nói muốn thuê để làm hội sở cấp cao, đã tới giai đoạn ký hợp
đồng rồi. Ông nói xem nếu làm ăn thất tín với người ta…Không được hay
cho lắm…”
Bụng dạ hẹp hòi gian giảo của Vạn Thục Bình lẽ nào ông Nhiếp Canh Lễ không
biết, ông “Hừ” lạnh một tiếng, không vội vàng nói: “Nhà ta hiện nay
thiếu ăn hay là thiếu uống sao? Người ngoài nghe được đúng là chuyện
cười cho thiên hạ. Những bất động sản khác trong tay bà muốn bán thế nào thì bán, muốn cho ai thuê thì thuê nhưng căn hộ này tôi nhất định phải
tặng cho Tuyền Tuyền con dâu tôi. Nếu bà cho người ta thuê rồi thì mau
chóng tìm cách thu hồi lại cho tôi ngay.”
Sắc mặt Vạn Thục Bình thoáng chốc biến sắc rõ rệt, mọi người nhất thời đều
im lặng. Sau vẫn là Nhiếp Trọng Chi mở lời lên tiếng giảng hòa: “Thôi
không cần đâu ba, bây giờ chỗ ở của con và Tuyền Tuyền rất tốt, nhất
thời chưa muốn chuyển đi đâu cả.”
Nhiếp Canh Lễ nói: “Chuyện này phải nghe lời ta. Hơn nữa căn nhà này là ta
tặng cho Tuyền Tuyền chứ không phải cho con.” Xoay người giục Vạn Thục
Bình: “Bà mau lên lầu lấy chùm chìa khóa của căn hộ đưa cho tôi. Hôm nay tôi phải giao chìa khóa cho hai đứa, để Trọng Chi dẫn Tuyền Tuyền đến
đó xem nhà xem cửa.” lại nhìn Tuyền Tuyền nói: “Hai con muốn trang hoàng như thế nào thì cứ làm theo ý mình, còn về chi phí cứ đưa về đây là
được.”
Nhiếp Trọng Chi