đồ ăn đến, hai con người này cũng nháy mắt ý
tứ nhìn nhau theo cái kiểu: "Aha, cuối cùng cũng chịu thua
chúng ta rồi". Nhưng không, có lẽ họ mừng quá sớm thì phải.
Quang anh và ông Nam bị kéo đến một mâm xa tít tắp mù khơi. Theo như Đại An Hợp nói thì như thế sẽ khiến Hạ quản gia và bà
Trinh bị cô lập. Thật là mưu trí.
Và rồi...bữa ăn bắt đầu...
Tất cả đều tỏ ra rất bình thường như không có chuyện gì xảy
ra. Nhất là Đường Thi. Cô cứ ung dung gắp hết món này đến món
khác, thỉnh thoảng lại liếc mắt một cái đến chỗ Quang Anh. Và cô thấy rất hài lòng vì bố cô đã làm tốt nhiệm vụ. Cứ hoa
chân múa tay kể chiến tích oanh hùng ngày xưa khiến hai bố con
Quang Anh cứ run run, rồi lại liếc nhau đầy ý tứ.
Tạm thời chúng ta hãy phân ra làm hai mặt trận. Mặt trận một: Là chỗ của Đại An Hợp.
Mặt trận hai: Là chỗ của Liêu Tuấn.
Chúng ta cùng đánh mắt sang phía mặt trận một.
Lai Hoàng đang ăn bỗng nhiên xuýt xoa:
- Sao cái món này lại ngon như thế? Đúng là bõ công nhai và nghiền nát mà.
Thực ra lúc đầu, bà Trinh không có ý định khua đũa đến mấy
món mà "người ngoài" mang tới. Nhưng khi dịch vị đình công thì
bà cũng tò mò muốn thử xem cái bõ mà Lai Hoàng nói là như
thế nào.
Tuy nhiên, khi bà Trinh định lừa lúc không ai để ý bà liền mon
me đũa đến cái đĩa thịt nướng kia. Nhưng đũa vừa được chạm
vào, cũng như niềm vui sướng vừa mới dâng lên được một chút
thì...Đại An Hợp rất thản nhiên kéo cái đĩa đấy về. Rồi đổ
cho mỗi người bên cạnh mình một ít, vừa đổ vừa nói:
- Này mọi người, ăn đi chứ, tôi thấy dạo này mọi người gầy quá đấy nhé.
Bà Trinh vừa nuốt nước bọt vừa nhìn cái đĩa thịt cứ vơi dần
đi, thế là niềm hi vọng lại tụt xuống theo cấp độ tăng dần.
Lúc cái đĩa đó chỉ cách bà một người nữa thôi, hi vọng An
Hợp sẽ đổ vào bát mình thì...xong. Còn lại được đậu hết vào bát của Đường Thi. An Hợp đổ xong mới đưa tay lên miệng làm ra
vẻ có lỗi:
- Ấy chết. Chị thông gia, ăn đi chứ? Sao lại nhìn tôi như vậy?
Bà Trinh đưa khăn lau nhẹ đi giọt nước miếng sắp chảy xuống.
Hậm hực chửi thầm rồi lại hậm hực gắp một miếng rau về bát
mình.
Lúc đó, hai mẹ con nhà An Hợp lại nháy mắt nhau.
Lai Hoàng gắp một miếng cá hồi hun khói lên...ngùng ngoằng một lát, từ từ hạ xuống chỗ bát bà Trinh khiến bà một lần nữa
hi vọng. Vừa đưa xuống Lai Hoàng lại nói:
- Cô ăn đi này.
Nhưng khi vừa được chạm vào bắt thì An Hợp lại kéo tay Lại Hoàng về nói:
- Miếng này để cho mẹ. Mẹ trực từ nãy tới giờ rồi.
Phận làm con không thể phản bác, đã thế đây lại là tình huống được tạo dựng nên càng không được từ chối. Thế là Lai Hoàng
chuyển miếng cá sang bát mẹ. Rồi làm bộ như quên béng mất là
mình phải gắp một miếng cá khác cho bà Trinh.
Hạ quản gia nhìn thấy bà chủ bị vờn như vậy thì không khỏi nói bóng gió:
- Bây giờ lắm loại người bà chủ nhỉ?
Bà Trinh vừa há miệng được ra để đồng tình thì An Hợp đã cướp lời:
- Hạ quản gia. Tí nữa tôi dọn cùng bà nhé? nhiều đồ thế này
một mình bà dọn sẽ không hết và lại rất mệt nữa.
Thế là cả Hạ quản gia và bà Trinh cùng im bặt. Trong lòng họ đang nghĩ: Người hai mặt thì là nhiều vô số.
Ta chuyển sang mặt trận hai.
Sau khi bữa cơm kết thúc. Cánh đàn ông cùng nhau tụ tập bên một bàn cờ. Lí do thì là:
Liêu Tuấn trong lúc ăn cơm ông có nói:
- Này ông thông gia. Ông có biết chơi cờ tướng không?
Ông Nam được dịp lên mặt. Gì chứ cờ tướng ông chính là cao
thủ. Nếu cho ông vào thời cổ đại ngày xưa chắc chắn ông sẽ là một vị tướng giỏi. Tái bút: Đấy là một mình ông nghĩ thế!.
Ông Nam liền cười lớn, đến nỗi hơi rượu phả cả ra những người xung quanh:
- Ông sẽ hối hận nếu như thách đấu với tôi đấy.
Liêu Tuấn thấy mình bị khiêu khích. Thế là ông liền đập bàn nói lớn:
- Vậy chúng ta cùng chơi một ván nhé?
- Được thôi!.
Quang anh ngồi bên cạnh không dám ý kiến gì. Anh chỉ lặng lẽ ăn và lặng thầm nhìn Đường thi bị cùm kẹp bên đó. Hôm nay sao mà thấy cô ấy ít nói vậy? Hay là không phải cô ấy nói ít mà do
những con người này nói quá nhiều?
Còn Đường Thi thì lại nghĩ rằng: Thật khổ cho Quang anh khi bị
bố mình o ép. Dũng khí thường ngày của anh ta bị bố cô đè
bẹp rồi hay
