y trước ngực, ánh mắt hờ hững như giễu cợt:
- Việt Nam có câu "Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy". Cậu nghĩ xem tôi sẽ là thứ nào hả Black Jack?
- Tôi muốn xác định cô đang ngồi trên chiếc thuyền nào thôi. Xem ra trên người cô cũng phảng phất "mùi" của thiên thần ấy nhỉ? - Black Jack cười lạnh, ánh mắt như cưỡng đoạt đôi mắt của đối phương hướng về mình, mi mắt rậm đen sáng màu con ngươi mắt màu lục đẹp như hồ băng.
- Cậu hiểu rõ là chỉ cần tôi nói ra tất cả thì cậu sẽ không còn gì. Cậu cứ việc chế giễu tôi tiếp đi. - Cô gái kề sát gương mặt tuyệt đẹp của cô gần gương mặt đẹp tựa yêu nghiệt của BJ mà nhắc nhở.
- Đang hăm doạ tôi đấy à? Nhưng tôi tin là cô sẽ không bao giờ làm thế. - BJ cười như có như không, nhìn thẳng về người đó một cách bình thản.
- Vì sao cậu nghĩ vậy?
Chàng trai chỉ nhếch môi lạnh lùng, màu mắt trở nên xám đặc vô hồn. Cậu kề môi mình hôn cô gái, nụ hôn lạnh lẽo nhưng chiếm đoạt, như vị vua đang ngự trị một tên nô lệ nhỏ bé. Nụ hôn không nóng bỏng, nhiệt tình mà lạnh buốt, đầy mị hoặc.
Cô gái cũng lạnh lùng đáp lại nụ hôn đó một cách chậm rãi nhưng đầy nhiệt tình như luôn khao khát chiếm hữu lấy cánh môi cam mọng của chàng trai. BJ đẩy cô gái xinh đẹp ra, hơi thở có phần rối loạn nhưng sắc thái vẫn vô cảm như ban đầu, nụ cười nhàn nhạt như đùa cợt:
- Vì cô rất yêu tôi!
- Cậu tự tin thế? Người tôi yêu không phải là cậu. Tôi chỉ yêu Thiên Du! - Cô gái cười chua chát, ánh mắt như cào xé tâm can ngước nhìn cậu đầy khổ tâm.
- Vì sao? Có gì khác nhau à? Chúng tôi có "quan hệ" gì cô còn không rõ sao?
- Phải, chính vì rất rõ nên tôi mới căm ghét cậu. Cậu chiếm hữu Du vì tư tâm, cậu hại cuộc đời Du bị vẩn đen. Tôi khinh bỉ cậu! Hãy buông tha cho Du! Cậu ấy đã khổ sở lắm rồi! - Cô gái cuộn tay mình thành nắm, bấu nghiền dưới ghế như đang phẫn uất, ánh mắt mong mỏi như van nài một ân huệ.
- Đang van xin tôi sao? Cô không hiểu gì cả! Chỉ có tôi mới bảo vệ được Thiên Du. Vì tôi là người hiểu cậu ấy nhất! Yêu thương Du nhất! Không ai có thể đối xử tốt với Du như tôi đâu! Tất cả đều xấu xa, giả tạo! Họ sẽ làm tổn thương Du. Vì thế, cô có thể yêu tôi nhưng tuyệt đối không được yêu cậu ấy. Vì cậu ấy... là của tôi... - BJ hạ ánh mắt đầy cảnh cáo như uy hiếp con người kia.
- Cậu điên rồi! Loạn trí mất rồi! Định kéo Du vào bể tối như cậu hay sao? Đồ độc ác!
- Cứ mắng tôi thoả thích vì tôi vốn là người như vậy. - Cậu trả lời, dễ dàng như thừa nhận những việc mình đã làm.
- Vậy thì cậu đã khai chiến với tôi rồi đấy! Tôi sẽ không khoan nhượng đâu! - Cô gái đưa tay sờ vuốt lên má BJ, tia mắt kia thản thốt đầy tính khiêu chiến.
- Được. Công diễn thôi! - BJ cười, hài lòng với suy tính của mình.
Hơi thở của quỷ dữ phả vào nền trời một cơn bão dữ chưa xuất hiện. Trong chiếc xe, hai người vẫn ngang nhiên thách đấu nhau, như đang tranh giành một cơ hội. Bóng chiếc xe vụt đi khỏi những con đường ngoại ô trống vắng, trơ trọi. Tốc độ buông nhanh như thả lơi. Chiếc xe đang cắt đuôi một xe khác. Nó vụt nhanh bất chợt rồi rẽ vào một lối tắt. Mất dạng.
Phía xa, một chiếc thể thao màu xanh dương đang dừng tại góc đường, người ngồi trong xe tức tối đấm tay vào vô lăng:
- Tức thật! Mất dấu rồi! Rõ ràng là giống chị ấy lắm mà! Tạo sao lại có mặt ở đây chứ? Còn chàng trai mặc áo gangster đen bên cạnh là ai mà quen thế nhỉ? Tức quá đi! - Thi ấm ức úp mặt xuống vô lăng thở dài.
- Thôi đi, chắc là nhìn nhầm, đi về xem chị Sang Mi sao rồi đã. - Hoàng Thi vẫn độc thoại một mình vừa suy nghĩ mông lung. Cậu quay đầu xe chạy ngược về đường cũ. Bỏ quên thứ đã trông thấy và đuổi theo vào suy nghĩ "nhìn nhầm". Chiếc xe rời đi xa, băng băng trên xa lộ khô rát màu nhựa xám.
Nắng tắt, hạ xuống trong veo. Một buổi sáng tốt lành nhưng lại là ngày khởi đầu của những sự nguy hiểm đang rình rập.
Trò chơi đã dàn xong. Trên một ván cờ sinh tử, các quân cờ đang ra sức thể hiện vai diễn của mình. Một vở kịch đã được công diễn, khai sinh cho những bi kịch nối tiếp nhau.
Là thiên thần hay ác quỷ? Là người thắng hay kẻ thua ? Một vở kịch thật sự rất thú vị! Hãy đón xem!
Trong sắc tối bao trùm, tôi nhìn thấy mình dường như trôi dạt về một miền ký ức nào đó. Những hình ảnh mờ nhạt, mơ hồ cứ nối tiếp nhau hiện ra như đoạn phim quay chậm đưa tôi quay lại về quãng thời gian tươi đẹp ấy.
- Kẹo Bông à! Chạy nhanh lên! Kẹo Bông chạy chậm quá đi - Thiên Thần vẫy tay ngoắc lấy tôi, cậu ấy chạy thật nhanh, ríu rít như một chú sẻ nhỏ. Cậu bé trước mặt tôi xinh xắn như một thiên thần, tôi không biết tên cậu ấy. Tôi gọi cậu ấy là Thiên Thần vì cậu ấy vốn giống như một thiên thần thật sự: hết sức thánh thiện và thuần khiết. Chúng tôi rượt nhau trên một đồng cỏ rộng lớn, những đoá bồ công anh trắng phau bay vi vút lên trời. Cả không gian mênh mông trở thành một xứ sở thần tiên cho hai đứa trẻ.
- Thiên Thần! Đợi mình với! Bạn chạy
