micro, nói to:
“Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ!”
Phòng đọc sách biệt thự nhà họ Âu.
Âu Thần ngồi trong chiếc ghế da màu đen chăm chăm nhìn Hạ Mạt trên màn hình tinh thể lỏng.
Cô bé và Lạc Hi đang nắm tay nhau rất chặt.
Mắt Âu Thần cau có, đáy mắt phảng phất ánh xanh âm u, anh đưa điều khiển tắt ti vi.
***
Đêm khuya.
Dưới gốc cây anh đào trong vườn, bố mẹ đã về phòng sau khi tham dự bữa tiệc nho nhỏ chúc mừng thành công của ba đứa, Tiểu Trừng vẫn trong trạng thái ngây ngất chiến thắng, nó lại leo lên bậc đá xanh vừa hát vừa nhảy khiến lũ chim đang mệt mỏi buồn ngủ trên cây anh đào phải đập cánh bỏ đi.
Đến khi Tiểu Trừng mệt, nằm gối đầu lên chân Hạ Mạt ngủ say thì trời đã rất khuy, rất khuya.
Sương đêm nhè nhẹ.
Ánh trăng nhàn nhạt.
Hai lon bia đột nhiên xuất hiện trong tay Lạc Hi. Hắn bật nắp lon, ngửa cổ uống một hơi, hết bia hắn móc ngón tay bật nắp lon kia đưa ra trước mặt Hạ Mạt.
Hắn khiêu khích hỏi:
“Uống không?”
Hạ Mạt đón lấy. Cô bé bắt đầu uồng, uống hết, cô bé giơ vỏ lon ra lắc lắc, bên trong chỉ còn chút bọt.
Cô bé khiêu khích hỏi:
“Còn không?”
Lạc Hi như một ảo thuật gia nháy mắt xuất hiện trên tay một lon rồi lại một lon như thể đằng sau hắn có máy bán bia tự động. Cô bé không hỏi hắn bia ở đâu ra, hắn cũng chẳng hỏi tại sao cô bé lại biết uống bia. Cô bé không hỏi hắn sao lại xuất hiện ở trường quay phát sóng trực tiếp trong đài truyền hình, hắn cũng chẳng hỏi cô bé tại sao đang hát tự dưng lại căng thẳng, cứng đờ người như thế.
Cây anh đào dưới ánh trăng.
Hắn và cô bé uống hết không biết đã bao nhiêu lon bia.
Hai đứa ngà ngà say.
Đôi mắt cô bé càng lúc càng sáng, hai má hắn càng lúc càng đỏ rực, chút men bia xông lên ngà ngà say, cô bé và hắn không hẹn mà cùng cười. Tiếng cười lúc đầu hơi gượng gạo, sau càng cười càng thấy thích thú càng thấy hay hay, hai đứa cười một chập tới khi Tiểu Trừng khó chịu vặn vẹo trong lòng, Hạ Mạt ngày ngà say đưa tay ra dấu yên lặng.
Ngón tay cô bé thuần khiết như ánh trăng.
Làn môi kiều diễm ướt át.
Tự dưng Lạc Hi cảm giác lá trên cây anh đào đang nhốn nháo xào xạc trong gió đêm, những ngôi sao đang lấp lánh trong ánh mắt, làn sương mù đang nhẹ nhàng uốn lượn nhảy múa trước mặt.
Cô bé nâng lon bia trong tay, đôi mắt lờ đờ:
“Lạc Hi, hoan nghênh anh đã đến sống trong ngôi nhà này.”
Lạc Hi ngạc nhiên.
Cô bẽ khẽ cụng nhẹ vào lon bia màu xanh trong tay hắn, “cạch”, âm thanh rất nhỏ, vô cùng trong trẻo giữa màn đêm tĩnh mịch.
Lạc Hi mỉm cười, “Vì chuyện tối nay mà em quyết định không ghét anh nữa sao?”.
Cô bé tiếp tục uống bia, đôi mắt vẫn sáng như sao, “Anh biết không, trước nay em chưa bao giờ thực sự ghét anh… chỉ là, anh lúc nào cũng khiến em phải suy nghĩ đến nó… Em đã cố gắng không muốn nghĩ đến chuyện đó… này… có phải anh cũng ghét em không…?”.
Cô bé đã say thực sự.
Trong sân, ánh trăng sáng như gương, trái tim Lạc Hi đột nhiên đập mạnh, một cảm giác là lạ không rõ, rất có thể là mùi thơm thanh khiết của lá cây anh đào thoang thoảng khiến hai đứa xích gần nhau hơn. Đôi mắt cô bé say nhập nhòe, cơ thể hắn thẫm đẫm mùi bia thơm, chỉ cần cúi nhẹ đầu môi môi hắn sẽ chạm nhẹ lên môi cô bé.
Đầu óc hắn trống rỗng một khoảng không.
Lạc Hi hơi cúi đầu.
Hơi thở hừng hực, nóng bỏng của hắn nhẹ nhàng phả trên bờ môi cô bé. Ấm nóng, có mùi của men bia, làn môi cô bé trông sao mềm mại đến thế, như ánh trăng sáng chiếu trên cây hoa anh đào, giống như hình ảnh cỏ cây hoa lá trong vườn. Càng lúc càng gần. Hắn và bờ môi cô bé chỉ còn cách nhau mỏng manh một chiếc lá, có thể nghe thấy nhịp tim thổn thức của nhau đang run bần bật. Hắn cúi thấp đầu. Đôi mắt cô bé đột nhiên trợn to hết sức, tiếp đó là một tiếng “phịch”, không một tín hiệu báo trước, cô bé đổ gục xuống, ngủ luôn trên bệ đá.
***
Khắp trường Thánh Huy chấn động.
Học sinh trường Thánh Huy chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện bên cạnh mình sẽ xuất hiện một minh tinh! Cậu học sinh Lạc Hi được mọi người trong trường cực kỳ yêu quý hâm mộ và cô bạn Doãn Hạ Mạt – bạn gái cực kỳ nổi tiếng của Thiếu gia – đã cùng xuất hiện trên ti vi và họ đã chiến thắng trong cuộc thi Super star kỳ đầu tiên! Hơn thế nữa, trên ti vi, báo chí chỗ nào cũng xuất hiện hình ảnh của Lạc Hi, Hạ Mạt và Tiểu Trừng đang nhảy múa ca hát hay ngồi trên bục chiến thắng!
Học sinh trường Thánh Huy vô cùng thích thú vây quanh Lạc Hi và Hạ Mạt cổ động, khích lệ họ thêm sức mạnh giữ vững ngôi báu của cuộc thi trong kỳ tiếp theo. Bọn họ đưa ra những ý kiến để ba người kỳ tiếp theo nên hát bài gì mới gọi là đặc sắc, nhất định sẽ cho những thí sinh khác thất bại thảm hại!
Nhà trường cũng vui mừng không kém, để nâng cao danh dự tiếng tăm của nhà trường, các thầy cô giáo đã cắt cử hẳn giáo viên dạy ca vũ đạ